Sự man rợ của báo lá cải mệnh danh chính thống

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hãy nhanh chóng cứu lấy Phụ nữ và Trẻ em!

Chu Mộng Long – Trong khi truy tìm hồ sơ tội ác của một số tờ lá cải mệnh danh chính thống, Chu Mộng Long phát hiện ra sự vụ gần đây nhất: Tự thiêu vì báo lá cải. Sự vụ mà người vô tâm nhất nghe xong cũng xé ruột xé gan!

Sự vụ xảy ra vào cuối tháng Năm năm 2012. Một em bé học sinh lớp 7 tại Thừa Thiên Huế lỡ có mang với một người bạn tình, bị báo chí lá cải đem ra bêu riếu đến nhục nhã và tự thiêu. Báo Người Lao động đưa ra sự vụ này để cảnh báo việc đưa tin nguy hiểm của phong trào viết tin lá cải, nhưng né tránh không chỉ rõ báo lá cải ấy là báo nào, làm cho người đọc nhầm tưởng đó là những tờ báo mạng phi chính thống. Té ra đầu têu toàn là báo chính thống. Khơi nguồn là Dân Việt, tờ báo điện tử của Nông thôn ngày nay, đến Dân trí, rồi đồng loạt các báo khác như Phụ nữ, , Vietnamnet , Việt Nam TimesBáo mới Giáo dục Việt nam, VnExpress.netĐời sống và Pháp luật, Gia đình và cuộc sống, v.v. và v.v.… (trên 21.200/16 giây tìm kiếm của Google) hùa nhau loan tin. Chúng xào đi nấu lại cái thông tin hot ấy rồi còn chỉ điểm đích danh tên họ, địa chỉ, trường học của nạn nhân để đẩy con người ta vào chỗ chết. Rốt cuộc, cho đến nay vẫn không ai đứng ra chịu trách nhiệm!

Chưa bao giờ như lúc này, báo chí chính thống đã lôi kéo cả một cộng đồng dân Việt ta hả hê đến man rợ trên nỗi đau của người khác!

Các nạn nhân thấp cổ bé họng kêu không thấu tới trời. Còn những người có trách nhiệm thì sống chết mặc bay!

Hài hước thay là Báo Giáo dục Việt Nam sau đó đưa vào mục Vấn đề và dư luận phân biệt Lá cảiChính thống, tưởng vinh danh chính thống, nhục mạ phi chính thống, cuối cùng lộn tùng phèo không biết đâu là chính thống đâu là lá cải. Truy xét kĩ, tính chất lá cải hiện nay thuộc hẳn về chính thống. Bởi những vụ loan tin giật gân bất chấp hậu quả đều bắt đầu từ cái mõm thối chính thống mà ra, còn cả vạn trang lá cải ngoài chính thống chỉ là ăn theo nói leo để buôn chuyện giải trí!

Trừ các trang Blog, trang Web quá khích, các Blog phản biện chân chính, các trang điểm tin, thông tin bị quy là phi chính thống, lá cải (mà họ tự gọi khiêm nhường là ba sàm, ba láp, thông tấn xã vỉa hè) lại bộc lộ chính thống hơn bao giờ hết! Họ chỉ nói lên tiếng nói thực sự của dân, do dân, vì dân chứ chưa bao giờ đăng thông tin có hại cho dân!

Mà nói thật, không phải chính thống nhân danh đạo đức – văn hóa để làm việc hại dân hại nước thì ai dám cả gan làm cái việc thất nhân thất đức man rợ đến chết người ấy rồi phủi tay vô trách nhiệm!

Thái độ vô trách nhiệm này có hệ thống. Còn nhớ vụ loạn dâm của quan chức tại Hà Giang. Trong khi Tòa án xét xử lấy lí do tế nhị xử kín, thì trước đó các báo đã đồng loạt phơi bày công khai mặt mũi từng em bé là nạn nhân (lại vu cho các em tên gọi bẩn thỉu nhất là môi giới mại dâm, bán dâm) để đẩy các em vào đường cùng. Ngược lại, cái danh sách đen mà các em khai ra cụ thể thì hoàn toàn được giấu kín và cho đến giờ vẫn được bảo bọc đến cùng. Điều này cũng giống như trên mặt báo lâu nay, chúng ta thấy nhiều vụ án mua bán dâm được phá, các báo đăng tin phơi bày hình ảnh các em bán dâm mà tuyệt nhiên không thấy mặt một kẻ mua dâm nào!

Một xã hội mà các nạn nhân như Kiều bị phơi trần để đẩy vào con đường cùng, còn tội phạm như Mã Giám Sinh, Sở Khanh lại được che giấu rất kĩ, thì hỡi ôi, Cụ Nguyễn Du mà có sống lại thì phải đến vạn lần than: Đau đớn thay phận đàn bà! (hiển nhiên trong đó có trẻ em!)

Trên trang Ba Sàm khi điểm tin về nạn lá cải có hỏi: Giữa đồi trụy văn hóa và suy đồi chính trị, cái nào nguy hiểm hơn? Hiển nhiên là cả hai. Nhưng sự suy đồi về chính trị chỉ gây thảm họa một lần, còn suy đồi về văn hóa mới thực sự làm hủy hoại đạo đức, tính cách dân tộc không biết bao nhiêu thế hệ!

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Đã đóng bình luận.