Category Archives: Văn hóa

Một nhận xét nhanh về trí thức Việt Nam

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hình ảnh chỉ để tham khảo, không liên quan đến bài viết (ảnh google)

Chu Mộng Long: Một số người bênh vực cho vị bác sĩ tự thú và nhận lỗi lầm sau khi bị phát hiện viết một Stt ngắn “bôi nhọ” Tư lệnh ngành của mình. Tôi không bênh vực nổi khi nhận ra đó là nỗi nhục lớn của trí thức. Read the rest of this entry

Văn nghệ chủ nhật: Alo Chó…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chu Mộng Long: Chỉ là giải trí để xả stress cho những ai thấy thù địch căng thẳng. Tiếng cười mang lại sự hòa điệu.

Read the rest of this entry

Văn nghệ cuối tuần: Alo Cô…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chu Mộng Long: Bác Phạm Nguyên Trường viết một Sì ta tút sì phàn nàn về việc Cô (đọc tắt của UNESCO) công nhận di sản đồng bóng của người Việt. Ông goi Cô cũng thuộc loại tổ chức nhảm nhí. Năm trước, tôi trực tiếp nghe GS.TSKH. Tô Ngọc Thanh hết sức tự hào, rằng Đạo Mẫu Việt Nam được Cô công nhận rất đúng quy trình khoa học. Không thể gọi là nhảm nhí được. Read the rest of this entry

Đọc sách Từng đoạn đường văn của Lại Nguyên Ân (1)

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chu Mộng Long: Quyển sách Từng đoạn đường văn của nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân vừa ra lò và nộp lưu chiểu vào tháng 9 năm 2016 thì đã bị Cục Xuất bản, In và phát hành ra lệnh đình chỉ cho đến nay vì lí do… “nhạy cảm”. Tôi chưa đọc hết, nhưng đọc đến đâu viết đến đó. Mục đích đơn giản là giúp bạn đọc hiểu thực hư về lịch sử và thân phận của văn chương Việt Nam trên “từng đoạn đường văn” cách mạng. Read the rest of this entry

Giải kiến tạo: Diễn biến hòa bình và Tự diễn biến

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Chu Mộng Long: Tôi là nhà khoa học, chỉ bình luận khách quan trên cái nhìn triết học. Nếu có chủ quan nào đó thì là do lập trường dân tộc, lập trường giai cấp – tôi đứng về phía dân tộc tôi và những người lao động chân chính. Không ai được phép chụp mũ chính trị bài viết này. Read the rest of this entry

Hủy-Tạo: Từ “giao hoan” và câu chuyện ngôn ngữ

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Jacques Lacan (1901 – 1981)

Chu Mộng Long: Nhà nghiên cứu phê bình Đặng Tiến ở Pháp có thắc mắc: Tại sao các từ điển tiếng Việt hiện hành đều đồng loạt giải thích “giao hoan là cùng nhau vui vẻ”? Bác mỉa mai: “Tôi ngạc nhiên mà cũng có hoang tưởng lén lút”. Hoang tưởng lén lút cái gì? Hiển nhiên là nghĩ đến quan hệ tình dục. Cách giải thích của từ điển như vậy ắt người nước ngoài học tiếng Việt dễ nhầm tưởng nghĩa-đang-sử-dụng của giao hoan là cùng nhau vui vẻ, giống như “liên hoan”. Mà không chỉ người nước ngoài, nếu một thanh niên bản ngữ tưởng từ điển là chuẩn, rất dễ bị ăn tát khi nói với cô gái nào đó, rằng “anh muốn giao hoan với em”.

Một số học giả đặt hoài nghi, hay là tại thời điểm biên soạn từ điển, từ giao hoan không có nghĩa như hiện nay? Trong cảm thức của tôi, nghĩa gốc của giao hoan chỉ có thể là quan hệ xác thịt. Mà quan hệ xác thịt thì hiển nhiên là vui vẻ. Vui vẻ nhất trong mọi sự vui vẻ. Read the rest of this entry