Lại nói về nỗi nhục của nhà giáo

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Võ Hòa Thuận, nguyên cán bộ tư pháp, thủ phạm hạ nhục cô giáo. Ảnh Google Image

Chu Mộng Long: Bài viết nhân vụ một cô giáo ở Long An bị hạ nhục.

Tôi từng nói, nghề giáo là nghề khốn nạn nhất trong những nghề khốn nạn. Phát ngôn này không dưới một lần trong các đợt rầm rộ kỷ niệm Ngày Hiến chương Nhà giáo.

Những người không biết nhục hay lấy nhục làm vinh tỏ ra bất bình, vì tại sao tôi là một nhà giáo mà không biết tự tôn cái nghề của mình.

Bất luận trong hoàn cảnh nào tôi vẫn luôn yêu cái nghề tôi đã chọn. Nhưng tự tôn sao được khi hàng ngày chỉ cần động não một chút cũng đủ thấy loại khẩu hiệu “tôn sư trọng đạo” hay “nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý” chỉ là giả tạo, sáo rỗng. Đồng lương giáo viên so với mặt bằng thu nhập của cả xã hội nằm ở sát đáy, giáo viên phải tìm mọi cách xoay xở để sống. Mà ở cái nghề này xoay xở bằng cách nào khác, lương thiện thì công khai hoặc lén lút dạy thêm, bất lương thì kiếm chác, vòi vĩnh những chiếc phong bì từ phụ huynh, học sinh.

Thật xót xa cay đắng khi không ít giáo viên háo hức chờ đến ngày 20.11 có được chút quà và coi như đó là nguồn thu nhập tăng thêm. Không cần nói đến những doanh nghiệp thưởng nhân viên hàng trăm triệu đến gần bạc tỉ, đến như các chị lao công quét rác, ngày Tết còn được thưởng dăm mười triệu, trong khi giáo viên trường nào khá nhất thì cũng chỉ được ban ân cho một triệu. Thê thảm lắm!

Một cái ngành gồm những người sống ở mức cùng đinh, dẫn đến càng ngày càng không có trò giỏi dự tuyển đầu vào, đến mức thi tốt nghiệp mỗi môn 3 điểm cũng đỗ để thành thầy giáo thì tư cách nào dạy dỗ cho con cái người ta?

Thân phận như thế mà tự tôn cao quý hay đòi xã hội tôn trọng thì thật huyễn tưởng!

Hậu quả là ngành giáo dục, cái ngành nuôi nhân tài, nhân lực cho sự phát triển kinh tế của đất nước, lại trở thành cái ngành ăn mày xã hội. Đến mức gần như nhà trường nào cũng tạo ra cái Hội Phụ huynh học sinh để quyên góp cứu tế cho trường. Thân phận ăn mày không bị đối xử như ăn mày mới là chuyện lạ. Các phụ huynh ở Long An bắt cô giáo quỳ ngay giữa học đường chẳng qua chỉ vì họ xem giáo viên chỉ là kẻ ăn mày, đứa con ghẻ hư hỏng cần được chính các phụ huynh dạy bảo.

Khổ lắm, nhục lắm, nhưng thương lắm!

Nhưng cũng phải tỉnh táo mà nói rằng, cô giáo kia, và không chỉ một mình cô, cũng đáng giận lắm. Việc cô chấp nhận hình phạt quỳ 40 phút cho vừa lòng phụ huynh là một sự tự hủy hoại nhân cách, tự làm nhục cho mình và cho cả ngành mình.

Cô đã thay mặt nhà giáo để trả một cái giá quá đắt khi tự hạ mình từ người thầy thành thân phận ăn mày, con ghẻ của xã hội!

Tôi cũng không tin như nhiều người đã tin, rằng cô bắt học sinh quỳ chỉ vì cô muốn cho học sinh học tốt hơn. Tôi chỉ thấy ở đó hậu quả của căn bệnh thành tích hơn là cái ý muốn tốt đẹp kia. Đa số các giáo viên hiện nay trừng phạt học sinh không phải chỉ vì muốn các cháu học tốt hơn mà chỉ vì thành tích của các thầy cô, thành tích của nhà trường, thậm chí đó là biện pháp đe dọa các cháu đi học thêm. Bởi nếu muốn trẻ thực chất học tốt, chỉ cần nhắc nhở hay trừng phạt bằng con điểm và xếp loại kết quả học tập là đủ. Nhưng các thầy cô không dám trừng phạt bằng con điểm hay xếp loại kết quả học tập vì chỉ cần một điểm xấu, một kết quả kém là đã ảnh hưởng đến thi đua của thầy cô và nhà trường.

Tôi tin, nếu trừng phạt trẻ em, dù là hình phạt nặng nhất nhưng với cái tâm trong sáng, vô tư, khó có thể xảy ra chuyện thầy cô giáo bị phụ huynh học sinh trả đũa.

Tôi nhớ thời tôi đi học, dưới chính quyền Việt Nam Cộng hòa, sự trừng phạt của thầy đối với trò kinh khủng lắm chứ bắt quỳ giữa lớp học thì có đáng gì. Không thuộc bài bị thầy bắt quỳ gối trên xơ mít, thậm chí quỳ ở miệng hang kiến lửa và có đứa xoi miệng kiến cho kiến đốt. Ông thầy ngày ấy còn có cây thước gỗ trên tay để gõ đầu, nhiều khi học trò bị thầy gõ đến sưng đầu chảy máu. Dù hình phạt kinh khủng như thế nhưng chưa bao giờ có chuyện phụ huynh tấn công thầy để trả đũa. Hồi nhỏ tôi cũng đã từng bị phạt như vậy, nhưng hình phạt để nhớ đời chứ không mang trong mình một chút thù oán người thầy đã dạy mình.

Tôi không cổ vũ cho tàn dư của thứ giáo dục Nho giáo ấy. Tôn sư trọng đạo theo cách ấy chỉ tổ sinh ra các bạo chúa học đường. Nhưng ít ra, ở nền giáo dục ấy, người thầy được tôn trọng vì họ đáng được tôn trọng.

Cái gì để người thầy xưa được tôn trọng? Đơn giản là ở xã hội ấy, người ta trọng cái chữ. Cha mẹ cho cơm áo, thầy cô cho cái chữ. Ơn ấy cao hơn núi Thái Sơn. Cho nên, thầy cô được xếp một bậc trên cả cha mẹ. Còn bây giờ, khi xã hội không trọng hiền tài, nhan nhản chỗ nào cũng thấy đứa ngu lãnh đạo đứa khôn, dẫn đến người đi học không cần chữ mà chỉ cần bằng cấp và danh hiệu để thăng quan, thì người thầy tâm huyết càng muốn dạy nhiều chữ càng bị khinh ghét là chuyện hiển nhiên. Người ta không xếp vào lực lượng thù địch đòi đào tận gốc, trốc tận rễ lần nữa là còn may!

—————

ĐỀ NGHỊ LÃNH ĐẠO BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO LÊN TIẾNG

Trường xảy ra vụ hạ nhục nhà giáo, ảnh Người lao động.

Hai ngành lẽ ra được xã hội tôn trọng nhất thì lại là hai ngành đang bị xã hội coi thường nhất. Đó là ngành y và ngành giáo.
Bác sĩ bị người nhà bệnh nhân tấn công đến đổ máu. Thầy cô giáo bị các quan chức rồi đến phụ huynh làm nhục.
Lỗi tại đâu? Hiển nhiên, với tư cách là người trong ngành, tôi nói thẳng: “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, tất nhiên lỗi bắt đầu từ cơ chế xã hội mà bác sĩ, giáo viên thành nạn nhân. Xã hội nào sinh ra con người ấy. Một xã hội mà bác sĩ không xem việc cứu người là lương tâm, giáo viên không xem việc dạy người là trách nhiệm cao cả, chỉ biết tiền trao cháo múc thì bị xã hội khinh bỉ là chuyện đương nhiên.
Điều quan trọng là mọi người hãy thức tỉnh để cùng nhau xây dựng một xã hội nhân văn mà hai ngành của chúng ta là bộ mặt của một quốc gia, thể diện của một thể chế chính trị xã hội.
Tôi rất vui khi thấy Bộ trưởng Kim Tiến lên tiếng chính thức, kịp thời bảo vệ người lao động của mình bằng một bài viết kêu gọi chính quyền khởi tố các vụ người nhà bệnh nhân tấn công hành hung bác sĩ.
Nhưng cũng thật buồn khi thấy tư lệnh ngành giáo dục lại phát ngôn vô trách nhiệm khi xảy ra vụ quan chức Hà Tĩnh điều cô giáo đi hầu rượu các quan, thậm chí giễu cợt khi cho đó “chỉ là vui vẻ thôi mà”.
Vụ phụ huynh học sinh bắt cô giáo quỳ 40 phút để làm nhục đang gây chấn thương toàn ngành và gây chấn động xã hội nhưng vẫn chưa thấy người đứng đầu ngành lên tiếng?
Tôi không bênh vực giáo viên, vì ở xã hội này, giáo viên nào được tôn trọng thì đã được tôn trọng, đáng bị khinh bỉ thì đã bị khinh bỉ, nhưng ở trong trường hợp này, dù giáo viên có sai cỡ nào đi nữa cũng không ai có quyền bắt giáo viên quỳ. Hành động vô đạo đó không chỉ làm nhục một cô giáo mà làm nhục cả ngành giáo dục. Sự khốn nạn đã đi đến tột cùng!
Nếu tôi là tư lệnh ngành, tôi càng thấy nhục hơn, và phải lên tiếng quyết liệt.
Tôi chính thức đề nghị khởi tố vụ án hình sự về “tội làm nhục người khác” của nhóm phụ huynh học sinh kia. Nếu không, đừng có treo biển hiệu “tôn sư trọng đạo” một cách giả dối nữa!
Cách chức ngay lập tức tên Hiệu trưởng vô trách nhiệm đã để cho nhóm phụ huynh vô đạo kia làm nhục giáo viên ngay giữa học đường!

————-

Link bài liên quan:

https://nld.com.vn/thoi-su/nguoi-buoc-co-giao-phai-quy-xin-loi-la-thu-ky-hoi-luat-gia-20180305144646534.htm

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!