Ta cúi đầu trước nỗi thống khổ của nhân loại

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Ân Thái Hà, nhà giáo vĩ đại nhất mọi thời đại (nguồn China daily)

Chu Mộng Long – Không lá cải tí nào khi trên Blog của các bạn học sinh, sinh viên trẻ lưu truyền một mẫu chuyện mà chính các bạn dịch từ nhật báo China Daily để các bạn cùng nhau đọc, rơi mước mắt, phẫn nộ và tự hào về một thân phận con người. Trong khi bị ảnh hưởng bởi giáo dục – truyền thông suy đồi, đa số các bạn trẻ vô cảm lao vào những cuộc chơi đồi bại trác táng, thì vẫn có rất nhiều học sinh, sinh viên chúng ta giữ được những giọt nước nhân tính để thanh lọc tâm hồn mình.

Một xã hội mà các quan tự do biểu dương quyền lực đến mức làm cho dân phải kinh hãi rơi vào trạng thái ám thị và hèn hạ mới có thể xảy ra một chuyện bi thảm tột cùng và cũng đẹp đẽ lạ lùng như thế này!

Ân Thái Hà, nhân vật trong câu chuyện, trở thành biểu tượng bi hùng độc nhất vô nhị của mọi thời đại! Cô gái bị gọi là bán dâm – nhà giáo chấp nhận cuộc sống nhục nhã, bẩn thỉu bán cái nghìn vàng cho cặc quan để đổi lấy tâm hồn trong sáng thơm tho cho trẻ em!

Một sự kiện chấn động (năm 2009) như thế, nhưng không tờ báo mệnh danh chính thống nào của ta dịch và đăng. Tất nhiên, với tính chất lá cải của báo chí chính thống hiện nay, chúng ta sẽ không bao giờ có được những trang viết về sự thật đầy nước mắt và tự hào như thế để đọc!

Bọn phóng viên lá cải quốc doanh hèn mạt đến mức né tránh những “nhạy cảm” chính sự mà hướng vào những “nhạy cảm” đời thường đẩy thân phận con người vào bi thương thảm khốc và đưa đạo đức – văn hóa dân tộc xuống vũng lầy thảm hại!

Tôi biết các bạn học sinh, sinh viên chưa bao giờ được giáo dục chính thống tại nhà trường một giọt nước mắt nhân tính nào đúng nghĩa. Việc đưa câu chuyện này lên trang mạng của các bạn để chia sẻ có lẽ là phần thiện căn được đánh thức, và cũng là kết quả của cả một quá trình tự giáo dục của chính các bạn!

Tôi là một nhà giáo, một người đứng trên bục giảng dạy các bạn nhưng phải cúi đầu biết ơn và trân trọng việc các bạn đã làm! Và cũng mượn lời Raskolnikov trong Tội ác và hình phạt của Dostoevski, để nói rằng, ta thành kính cúi đầu trước Ân Thái Hà, cúi đầu trước nỗi thống khổ của nhân loại!

Không phải dẫn nguồn, bạn đọc hãy đánh vào ô tìm kiếm của Google tiêu đề bài báo sẽ hiện ra tất cả.

 

Ân Thái Hà – cô gái bán dâm vĩ đại nhất thế giới

Tang lễ Ân Thái Hà trong nỗi đau thương, phẫn nộ và tự hào của người dân và trẻ em Cam Túc

Ân Thái Hà đã chết, trước khi chết cô là gái điếm, cũng là một giáo viên. Cô dùng xác thịt của mình hiến cho lũ quan dơ bẩn để đổi lấy tâm hồn trong sạch của trẻ em. Một cô gái điếm chết đi, tất cả mọi đứa trẻ đều khóc trong lễ truy điệu của cô, lá quốc kỳ rủ xuống một nửa trong sân trường. Mọi người nhìn thấy một bức ảnh đen trắng của cô… Trong ảnh, nụ cười của cô thật hiền hậu.
Câu chuyện đau lòng về một cô giáo trẻ mới 21 tuổi đã “bán thân” nhiều lần để cho các em học sinh nghèo của mình có tiền mua vở, mua bút, có tiền để đi học. Cô đã bị cưỡng bức cho tới chết.

Ân Thái Hà sinh ra tại một vùng quê nông thôn ở tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Ở vùng đất nghèo đói này, các cô thôn nữ dù xinh hay xấu cũng đều sớm lần lượt tới các thành phố phương Nam kiếm tiền, để rồi mỗi lần Tết đến, họ đều mặt hoa da phấn, gói to gói nhỏ hân hoan trở về.

Còn Ân Thái Hà sau khi tốt nghiệp cấp ba lại không lựa chọn cho mình con đường đi như vậy. Đó là điều mà ai nấy trong thôn đều thắc mắc bởi xét cho cùng cô cũng là đứa con gái xinh nhất nhì cái thôn xóm nghèo này. Ân Thái Hà thường xuyên phải hứng chịu những lời mắng nhiếc của bố mẹ, bởi họ cho rằng, đứa con mình chẳng làm nên trò trống gì.

Biết tin một ngôi trường tiểu học quê mình thiếu giáo viên, Ân Thái Hà đã chủ động tới xin dạy miễn phí. Bởi thành tích học tập cấp 3 tốt nên cô đã dễ dàng vượt qua các kỳ thi sát hạch, chính thức trở thành một cô giáo làng.

Lần đầu tiên Ân Thái Hà bước vào lớp, bọn trẻ con không ngừng trầm trồ khen ngợi, bởi vì từ trước tới nay, chúng chưa bao giờ được nhìn thấy cô giáo nào xinh đến thế. Cũng từ đó mà lớp học ngày ngày tràn ngập tiếng nói cười của học sinh.

Nói là phòng học, nhưng thực ra nó cũng chỉ là một túp lều cỏ tránh mưa tránh gió, thân cây làm tường, đá làm bàn học, gạch xếp thành bục giảng, thứ có giá trị nhất là chiếc bảng đen được làm từ gạch, sau khi mài nhẵn, quết thêm lớp sơn đen. Ngay phấn viết cũng không đủ dùng, cô trò thường phải dùng vôi thay thế. Trong điều kiện thiếu thốn như vậy, Ân Thái Hà vẫn kiên trì dạy lũ trẻ từng nét chữ, dạy chúng cách làm người.

Đêm khuya gió to đã thổi bay nóc lớp học, bảng đen cũng bị thổi lật. Ngày hôm sau đến trường, cả thầy và trò đều ngẩn ngơ. Thầy hiệu trưởng tới tìm gặp Cục trưởng Cục giáo dục của huyện để xin tiền nhưng rốt cục cũng trở về tay không. Tối về, thầy hiệu trưởng nói với Ân Thái Hà, Cục trưởng muốn cô tới tận nơi để lấy tiền. Một cô gái chưa từng đi xa nhà, chưa từng giao tiếp nhiều với người xung quanh như Ân Thái Hà đã lấy hết can đảm đi bộ 10 cây số tới gặp Cục trưởng.

Phòng làm việc của Cục trưởng bày biện vô cùng đẹp mắt, trên tường treo nhiều bức ảnh quý giá, bàn làm việc đen bóng, còn có thể nhìn thấy bóng người bên trên. Trên bàn làm việc có một lá Quốc kỳ nhỏ, còn ghế của Cục trưởng là ghế da, bóng lộn như được đánh xi, thậm chí nó còn bóng hơn màu tóc của Cục trưởng. Nhìn thấy Ân Thái Hà, Cục trưởng vồn vã hỏi chuyện, nhưng tất cả đều không đề cập tới mục đích cô tới đây.

Mãi tới đêm khuya, thầy hiệu trưởng chỉ tay tới cửa một căn phòng, nói Ân Thái Hà cùng tới đó lấy tiền với ông. Khi Ân Thái Hà bước vào, cô chỉ nhìn thấy một chiếc giường và lần đầu tiên quý giá của đời con gái, Hà đã “hi sinh” nó để đổi lấy tiền mang về cho các em học sinh.

Ân Thái Hà không khóc, bởi vì, trước mắt cô giờ đây chỉ hiện ra hình ảnh đáng thương của các em học sinh đang chờ phòng học để lại được ngày ngày lên lớp. Mặc đêm khuya, cô vẫn trở về nhà, không ai nói hết được nỗi nhục, sự xấu hổ đang dâng trào trong lòng cô.

Ngày hôm sau, những người dân trong thôn tự động tới trường, mua một ít vật liệu để dựng lại phòng học đổ nát nhưng chắc chắn những ngày mưa gió sẽ vẫn không thể lên lớp được. Ân Thái Hà nói với đám trẻ, sẽ không lâu nữa, huyện sẽ cử người tới mua gạch để xây cho chúng ta một phòng học thật vững chãi.

Trong suốt nửa năm đó, thầy hiệu trưởng đã phải tới tìm Cục trưởng hơn chục lần nhưng đến một đồng cũng không nhận được.

Chỉ có thầy hiệu trưởng mới biết Cục trưởng đã làm gì với Ân Thái Hà nhưng chỉ mình ông biết thì làm được gì. Năm học mới đã bắt đầu, có rất ít người có khả năng nộp tiền học cho con, số học sinh cố trụ lại được ngày càng ít, chúng đều phải theo cha mẹ đi thả cừu rồi. Nhìn thấy cảnh tượng này, Ân Thái Hà vô cùng đau lòng, cô đau lòng khi nhìn thấy lũ trẻ không được ngày ngày cắp sách tới trường.

Khi Ân Thái Hà biết niềm hi vọng được đến trường của lũ trẻ đã trở nên quá xa mờ, cô đã cởi quần áo khoác trên mình, đứng trước gương, tự hứa sẽ dùng tấm thân này để hoàn thành giấc mơ cắp sách tới trường của lũ trẻ. Cô biết rằng, những người em người chị trong thôn mình đều xa quê để làm cái nghề bán thân đó.

Cô hiểu đó là cách kiếm tiền nhanh nhất. Cô vội vàng đi tắm rồi tới từ biệt thầy hiệu trưởng, từ biệt cha mẹ, từ biệt căn phòng cỏ dột nát để đến với chốn phồn hoa đô thị. Trước khi Ân Thái Hà đi, bố mẹ cô cười còn thầy hiệu trưởng đã khóc…

Nơi phồn hoa đô thị đó đối với Ân Thái Hà không chút hấp dẫn, trong mắt cô chỉ hiện ra hình ảnh căn phòng cỏ thấp tè cùng ánh mắt hi vọng được đi học của lũ trẻ. Cô bước vào một cửa hiệu cắt tóc, nằm lên chiếc giường nhơ nhúa, để cho người khác chà đạp lên thân thể mình lần thứ hai. Ngày hôm đó, cô viết trong nhật ký: “Hóa ra Cục trưởng cũng chẳng bằng khách làng chơi.”

Ân Thái Hà là người tiết kiệm nhất trong số chị em ở đó. Cô không trang điểm, cũng không hề mặc lên mình những bộ quần áo hở hang nhưng cô luôn là người đông khách nhất, cô luôn là người cướp cơm của những chị em khác, cũng chính bởi thế mà cô luôn phải gánh chịu những trận đánh hội đồng của những người bán dâm khác.

Mỗi lần mặt mày thâm tím, cô lại phải chuyển tới nơi khác. Mỗi lần nhìn thấy gương mặt bỉ ổi của khách làng chơi, Ân Thái Hà dường như lại nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của lũ trẻ nhỏ quê mình. Chính vì thế, cô chưa từng một lần rơi nước mắt, bởi vì, cô là một giáo viên.

Sau khi trừ đi tiền sinh hoạt phí, Ân Thái Hà gửi toàn bộ số tiền mình kiếm được cho thầy hiệu trưởng. Theo lời dặn của Ân Thái Hà, thầy hiệu trưởng đã dùng toàn bộ số tiền đấy để cải thiện dần cho phòng học của trường. Mỗi lần có người hỏi tiền ở đâu ra, thầy hiệu trưởng đều nói là tiền quyên góp của xã hội dành tặng thôn.

Nhưng rồi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lộ ra, cuối cùng một hôm có thông tin từ bưu điện truyền về, nói rằng chỗ tiền đó là của cô giáo Ân gửi về. Sau khi biết được tin đó, khắp nơi đều tra hỏi Ân Thái Hà, nhưng cô đều khéo léo từ chối trả lời, bởi cô là gái bán dâm.

Có tiền, trường học đẹp hơn hẳn. Tháng đầu tiên, trường mua được bảng đen, sửa lại nóc phòng. Tháng thứ hai đã có bàn gỗ. Tháng thứ ba tất cả trẻ em đều đi học, tháng thứ tư, học sinh ai nấy đều có khăn quàng đỏ. Đến tháng thứ năm, không còn học sinh nào phải đi chân đất tới trường nữa rồi…

Tháng thứ sáu cũng là lúc Ân Thái Hà trở về. Nhìn thấy cô từ xa, bọn trẻ đều tranh nhau chạy tới, gọi mừng: “Cô Ân đã về rồi… Cô Ân xinh đẹp đã về rồi…” Nhìn thấy gương mặt rạng ngời của lũ trẻ, Ân Thái Hà không cầm nổi nước mắt, những giọi nước mắt buồn tủi trong suốt nửa năm qua cuối cùng cũng đã rơi.

Ở nhà được vài ngày, cô giáo Ân lại tiếp tục lên đường.

Đến tháng thứ bảy, trường đã có sân vận động, tháng thứ tám có sân bóng rổ, tháng thứ chín học sinh đều có bút chì mới, tháng thứ mười sân trường tung bay lá Quốc kỳ. Vậy là ngày ngày các em học sinh đều có thể đứng tại sân vận động, dưới lá Quốc kỳ, hát vang bài Quốc ca.

Tháng thứ 11, vì một người khách kiên quyết không chịu dùng bao cao su nên cuối cùng cô giáo Ân đã mang thai, sau khi giải quyết cái thai, Ân Thái Hà trở thành vợ bé của người đàn ông đó. Nhưng vì nửa năm gần đây làm ăn thất bát nên người đàn ông đó đã rũ bỏ cô. Cô ra đi với hai bàn tay trắng.

Từng đấy chuyện xảy ra khiến Ân Thái Hà cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô muốn về nhà, muốn trở về với những đứa trẻ thân thương. Nhưng ước mơ lớn nhất của cô là xây cho lũ trẻ một phòng học to đẹp, rồi mua cho chúng máy tính. Để thực hiện ước mơ đó, cô lại một lần nữa hạ thấp mình tới cầu xin người đàn ông đã rũ bỏ mình.

Người đàn ông đó nói không có tiền, nhưng có thể giới thiệu cô cho một ông chủ khác sẵn sàng bỏ ra 3000 USD để mua cô trong chỉ một đêm. Nghĩ tới bao khó khăn gian khổ đã trải qua, Ân Thái Hà lại một lần nữa nhắm mắt nằm lên giường của ông chủ giàu có đó. Cô thề với bản thân, qua nốt đêm nay, cô sẽ về nhà, sẽ về với lớp học thân thương.

Nhưng cũng chính vào đên hôm đó, Ân Thái Hà đã bị người đàn ông đó cưỡng bức cho tới chết. Trước khi cô chết cũng chỉnh là lúc cô vừa bước sang sinh nhật lần thứ 22.

Ân Thái Hà ra đi, nhưng cô vẫn chưa hoàn thành được tâm nguyện là xây cho các em học sinh một phòng học thật đẹp, mua cho chúng những chiếc máy tính thật tốt.

Đám tang đưa tiễn Ân Thái Hà ngập tràn trong nước mắt. Mọi người nhìn thấy một bức ảnh đen trắng của cô, trong ảnh, nụ cười cô thật hồn hậu. Thầy hiệu trưởng lật mở cuốn nhật ký của Ân Thái Hà, nghẹn ngào đọc trong nước mắt. Cô viết: “Mỗi lần bán thân, có thể giúp một em học sinh có cơ hội cắp sách tới trường. Mỗi lần làm vợ bé, có thể mang lại hi vọng cho cả một trường học…”
Lá Quốc kỳ đỏ thắm trong sân trường treo rủ.

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, lá Quốc kỳ đỏ thắm treo rủ vì một cô gái bán dâm vĩ đại…
Theo China Daily

Only U’s Blog dịch

Từ câu chuyện trên, Chu Mộng Long đang viết thành một truyện ngắn, mời các bạn đón đọc nhé!

——————————————————

P/S: Các bức ảnh sau do các bạn học viên dạy vùng sâu vùng xa ở Kon Tum gửi tặng Blog Chu Mộng Long. Đây là những bức ảnh ghi lại hoàn cảnh khó khăn ở vùng sâu vùng xa, nơi các bạn phải trèo đèo lội bùn vài mươi cây số vào làng dạy học. Lương các bạn không đủ sống, để nâng cao trình độ, ổn định công tác, các bạn phải bỏ ra cả tháng lương để đóng học phí và các loại lệ phí. Chưa đủ, các bạn còn phải gánh cái gông làm nô lệ tình lẫn tiền cho các thầy để vượt qua các kì thi.

Những hình ảnh này không biết có đánh thức được điều gì ở những thầy cô đi dạy tại chức tự cho mình là bạo chúa bắt học viên phải làm nô lệ, kể cả các nhà quản lí giáo dục chỉ có tư duy làm tiền ở hệ này!

Cứ kéo dài tình cảnh này, không biết Việt Nam có sinh ra những Ân Thái Hà không?

Thầy đăng các bức ảnh này coi như tạm trả một chút món nợ đã hứa với các bạn nhé (tạm 2 bức trên entry này đã):

Các đồng chí lãnh đạo Bộ và các thầy cô tự cho mình là vua đã bao giờ xắn quần đi dạy như cô giáo trong ảnh này chưa?

Trường hay trại vịt đây? Ai mang lại nụ cười cho các cháu hả đồng chí Phạm Vũ Luận?

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Đã đóng bình luận.