Lại chữ viết Bùi Hiền: Hàm hồ và phá hoại có hệ thống?

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Nguồn Tuổi trẻ online

Chu Mộng Long: Một Phó giáo sư, Tiến sĩ, học hàm học vị do Nhà nước phong đàng hoàng, công bố một “công trình khoa học” về chữ viết một cách phản khoa học, phản giáo dục, phản văn hóa, bị cộng đồng lên tiếng phản đối mà vẫn được quảng bá bằng mọi giá bất chấp tất cả thì thật khó hiểu cho nền văn hóa và học thuật nước nhà. Đến nước này thì không thể thốt lên rằng, nền văn hóa, giáo dục và học thuật quốc gia đang bị rơi vào tình trạng báo động: hàm hồ và phá hoại có hệ thống!

Nghe nói công trình do ông ấp ủ đã hơn 40 năm thì không thể biện minh do tuổi già lú lẫn. Đó chỉ có thể là do sự hàm hồ.

Có không ít kẻ biện minh cho ông rằng, sáng tạo có thể được cộng đồng chấp nhận hay không là chuyện thường tình. Vậy thì phải nói thêm, rằng một sáng tạo không được chấp nhận là sáng tạo bị vứt vào sọt rác, trừ phi đó là sáng tạo đi trước thời đại. Mà sáng tạo đi trước thời đại cũng không hẳn không được cộng đồng chấp nhận nếu nó mang lại lợi ích thực sự cho cộng đồng. Thường sáng tạo đi trước thời đại phải là sáng tạo có ý nghĩa thức tỉnh hay thay đổi nhận thức cộng đồng như phát minh của Copernic, Galileo, trong khi chữ viết Bùi Hiền lại không là phát minh mà là phá hoại. Thời Copernic, Galileo, dù bị tòa dị giáo trung cổ (lực lượng thống trị rất thiểu số) không chấp nhận nhưng giới khoa học và cộng đồng quốc tế thừa nhận, cho nên phát hiện của Copernic, Galileo mới có nghĩa cách mạng to lớn cho cả thời đại Phục Hưng.

Lại có kẻ biện minh rằng, chữ viết Bùi Hiền thì phải đọc theo quy ước của Bùi Hiền. Đọc theo âm đọc của chữ viết cũ là xuyên tạc làm méo mó chữ viết của cụ. Thì ra lý do đăng ký bản quyền của cụ, như cụ tiết lộ, chính là đây. Không nghi ngờ gì nữa, sự dốt nát đã lộ liễu thành hệ thống từ cá nhân đến một số người trong giới khoa học và chức sắc, đặc biệt là cơ quan chức năng cấp cái chứng nhận sở hữu bản quyền kia. Từ xưa đến giờ, chưa có ai, từ người vô học đến có học, chứ không cần giới chuyên môn hay không chuyên môn, lại xem một “quy ước” nào đó là của cá nhân. Bất cứ quy ước nào cũng là thỏa thuận từ hai người trở lên và cái quy ước ấy phải được sử dụng chung trong phạm vi những người thỏa ước. Không có quy ước nào có tính cá nhân cả. Hơn nữa đây là ngôn ngữ, dù là chữ viết. Ngôn ngữ là khế ước của cả cộng đồng, là của thừa tự, là tài sản chung của một dân tộc (F.de Saussure). Nhờ tính chất xã hội ấy mà ngôn ngữ vận hành thông suốt trong giao tiếp. Riêng chữ viết, đành rằng có những thời điểm phạm vi hoạt động của nó hạn hẹp, do một ai đó sáng chế ra hoặc chỉ vận hành trong thiểu số những người có học, nhưng một khi đã lưu thông, dù rộng dù hẹp đều vẫn phải được cộng đồng ấy chấp nhận và trở thành tài sản chung. Hơn nữa, từ khi thoát nạn mù chữ, cái chữ đã được phổ cập, chữ viết tiếng Việt đã hoàn toàn là khế ước rộng rãi, là của thừa tự, là tài sản không của riêng ai. Mọi sự cải biến, sử dụng tùy tiện đều có tội phá hoại, giống như tội phá hoại tài sản của cha ông, của quốc gia dân tộc. Chưa cần nói đến sự cắt đứt với hệ thống hàng triệu văn bản của quá khứ, chỉ cần nói đến dụng ngôn hiện tại đã thấy tác hại ghê gớm. Chỉ một trắc nghiệm đơn giản, nếu ai đó sử dụng chữ viết Bùi Hiền thay thế cho chữ viết hiện hành, lập tức sẽ sinh ra hiện tượng rối loạn ngôn ngữ, cả chữ viết lẫn âm thanh. Bởi vì cùng một lúc trong não bộ sẽ xảy ra hiện tượng xung đột, chập cheng giữa thói quen cũ và sự lựa chọn mới. Nó cũng giống như đột nhiên thay kí hiệu đèn giao thông, đảo ngược giữa xanh và đỏ, lập tức sẽ sinh ra rối loạn cả hệ thống giao thông.

Lại nghe ông Bùi Hiền tuyên bố: sẽ khuyến khích các cá nhân sử dụng chữ viết của ông. Vậy từ nay nhà nước và các hội đồng khoa học liệu có chấp nhận các văn bản hành chính lẫn khoa học được viết bằng chữ viết Bùi Hiền? Chữ viết không chỉ là khế ước cộng đồng mà còn được nhà nước hóa, luật hóa chặt chẽ thành chính tả mà ông nói như kẻ đứng ngoài nhà nước, ngoài pháp luật vậy!

Ai cũng biết, việc sử dụng sai chính tả của học sinh, dù là vô thức hay thiếu hiểu biết, vẫn bị thầy cô giáo phạt, huống hồ đây là sai phạm có hệ thống, có tổ chức từ ý thức của những người có học hàm học vị và quyền cao chức trọng!

Tôi chưa từng nghe ai nói, ngôn ngữ hay chữ viết thuộc quyền sở hữu của một người! Chữ Latin là của người Latin, âm đọc Việt là của người Việt. Cái chữ viết ấy thuần túy do cái đầu Bùi Hiền nghĩ ra hay sao? Giả định, sau này có kẻ áp chế phải sử dụng chữ viết do ông Bùi Hiền cải tiến, chẳng nhẽ, người nào sử dụng đều phải trả tiền bản quyền cho ông? Hay Cục Bản quyền nhầm tưởng, sáng tạo đó cũng giống như sáng tạo nghệ thuật hay phát minh khoa học? Nếu Cục Bản quyền tác giả không phải ký giấy chứng nhận như một trò chơi lãng nhách thì cũng đang cùng ông Bùi Hiền thách đố dư luận, coi cộng đồng bản ngữ chỉ toàn là những người câm điếc hoặc ngu dốt, như bà Đoàn Hương đã miệt thị trên VTV?

Lẽ nào Cục Bản quyền tác giả không phân biệt được sản phẩm nào cần cấp bản quyền, sản phẩm nào không được cấp bản quyền? Một sản phẩm có nguy cơ gây tác hại đến cả nền văn hóa dân tộc vẫn được cấp chứng nhận bản quyền sao? Nếu đúng như ông Bùi Hiền nói, từ bản chứng nhận này, ai xuyên tạc chữ viết của ông, hoặc sử dụng chữ viết của ông không đúng, ông đều có thể khởi kiện ra tòa hoặc bị cơ quan chức năng xử phạt. Hóa ra cái Cục ấy đang chấp nhận một sản phẩm có hại, mượn kẻ phá hoại chống đối và thách thức cả cộng đồng tiếng Việt?

Ngôn ngữ và chữ viết là linh hồn của dân tộc, không phải là chuyện đùa!

So với âm thanh, dù chữ viết có ưu thế điều chỉnh và cố định âm thanh, nhưng cũng vì thế, chữ viết có tác động ngược lại âm thanh rất lớn, làm thay đổi, phá hoại cả hệ thống ngôn ngữ. Muốn hay không muốn, cái chữ ấy phải được đọc theo quy ước của phiên âm quốc tế chứ không có chuyện cả nước phải đọc theo ông. Khi nhìn mặt chữ của ông, người ta đọc lên sẽ ra ngôn ngữ của dân tộc nào? Ngôn ngữ Nga hay ngôn ngữ Tàu?

Vì thế, tôi đề nghị, nếu cái chữ viết bậy bạ ấy là của riêng ông Bùi Hiền hay của một nhóm người bậy bạ nào đó thì không được gọi là “chữ quốc ngữ” và đề nghị ông hãy cất giữ thật kín hoặc sử dụng riêng trong nhóm người ấy. Còn đã quảng bá ra ngoài là mắc tội gây nhiễu loạn, làm ô nhiễm, hư hỏng tài sản tiếng Việt. Chúng tôi, những nhà giáo, tốn bao nhiêu công phu để dạy chữ, uốn nắn từng lỗi chính tả của các em học sinh, cùng bao nhiêu thế hệ đi trước đã tôn tạo, trau chuốt để gìn giữ tiếng nói và chữ viết của cha ông, không thể chấp nhận chỉ vì sự phổ biến cái chữ viết bậy bạ ấy mà vứt toàn bộ công lao xuống sông xuống biển. Cho nên, nay mai, nếu phát hiện có học sinh viết sai chính tả do ảnh hưởng từ chữ viết Bùi Hiền, tôi sẽ là người khởi kiện ông Bùi Hiền và cái Cục bảo kê cho ông ấy ra tòa, không tòa Việt Nam thì cũng tòa của Liên hiệp quốc về tội phá hoại di sản văn hóa dân tộc. Nói là làm! Các ông có thể mang linh hồn tổ tiên các ông ra đùa cợt chứ con dân Việt quyết không đùa!

Tháng 01 năm 2018

CML

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Đã đóng bình luận.