Cafe sáng: Chuyện cái Đũi

Chuẩn

Chu Mộng Long – Truyện vui phỏng theo Cơm thầy cơm cô của Vũ Trọng Phụng.

Cái Đũi nằm võng tốc váy phơi háng khoe mu ở vườn cau. Tưởng Đũi gác trộm, thực ra là bao nhiêu lần Đũi gác con ông chủ. Con giai ông chủ hay đi đái đêm nhiều lần. Lần này Đũi không thách thức con giai ông chủ nữa mà thách thức ông chủ.

Háng Đũi sâu, mu Đũi cao, Đũi có quyền.

Ông chủ không phải một đêm đi đái năm bảy lần để nhìn mu cái Đũi lơ thơ mấy sợi lông trước ngọn gió nồm, ông đến ngay trước háng cái Đũi mà nhìn. Cái Đũi giả vờ lim dim mắt. Ông chủ tự tin cúi xuống mỗi lúc một gần hơn. Ồng thì thầm: “Cái Đũi đúng là người đầy tớ tuyệt đối trung thành của nhà ta”. Ông nhìn say đắm. Một giọt nước dãi của ông rơi xuống mu cái Đũi. Cái Đũi rùng mình. Hai chân cái Đũi đưa nhẹ nhàng lên kẹp cổ ông chủ…

Sau cái đêm hôm ấy đêm gì, cái Đũi không hát con đường xưa em đi nữa mà hát những hành khúc hùng tráng. Nó không biết con đường xưa là con đường nào, chỉ biết phiên gác đêm ấy thật dài, chiến trường đêm ấy thật mãnh liệt. Ông chủ cũng gõ nhịp hát theo. Bà chủ thấy lạ hỏi: “Răng dạo ni chủ tớ nhà ông rửng mỡ rứa hè?” Ông chủ nói: “Bà không thấy răng? Từ khi hắn về làm đầy tớ nhà ta, nhà ta trọn niềm vui…” Nói đoạn ông hát véo von: “Ôi….. hạnh phúc vô biên hát nữa đi em những lời yêu thương…”

Đến đây thì cái Đũi sung sướng chuyển sang bài hát mới chế: “Cùng mắc võng ở ngoài vườn cau, hai đứa mần mu rùa ướt dầm…” Bà chủ không hiểu gì. Bà tin bài hát đã được kiểm duyệt.

Dăm tháng sau, bụng cái Đũi trương lên. Cái Đũi không chịu nằm võng ngoài sân sau nữa. Nó đòi nằm ở nhà trên thay chỗ bà chủ. Ông chủ hoảng hốt: “Này cô không biết thân biết phận mô?” Cái Đũi vỗ bụng cười: “Thân phận ở chỗ ni”. Ông chủ bịt mồm cái Đũi lại. Cái Đũi giật tay ông chủ ra và chửi ông chủ vô hậu, rằng Đũi đã cống hiến hết mình, rằng nhờ có cái mu của Đũi mà ông chủ thêm người thừa kế, phúc ba đời nhà ông. Bà chủ bây giờ mới hiểu ra cơ sự. Bà túm tóc cái Đũi định kéo xuống nhà kho nhốt lại. Không ngờ cái Đũi mạnh như trâu, nó giật lấy tay bà chủ và vặn tréo ngoe ra đằng sau. Nó lấy hết sức bình sinh vật bà chủ lăn xuống sàn. Bà chủ la oai oái. Bà bị gãy xương đùi.

Cái Đũi tốc váy lên và ôm lấy ông chủ: “Kệ cha hắn. Ôm hôn em đi!”. Ông chủ nhìn bà chủ quằn quại dưới sàn, sợ thót dái, hứng đâu mà hôn? Ông chủ đỡ bà chủ lên gường vuốt ve: “Cái Đũi hắn chửa chắc là do thằng con mất dạy của em. Răng em không dạy hắn, để một đêm hắn đi đái mấy lần, chắc đái nhầm vào mu cái Đũi? Mà cũng lỗi tại em. Em nắm đầu đòi nhốt hắn, hắn mới đánh em ra rứa…”

Bà chủ càng lộn ruột, nhưng vì gia phong, bà nói nhỏ: “Lộn tùng phèo hết rồi. Thật xấu hổ khi một ông chủ tự hạ mình xuống dưới háng đầy tớ. Bây giờ sự đã rồi, ông cam kết và tự xử đi”.

Ông chủ đành trấn an bà chủ: “Thôi được. Anh cam kết sẽ điều tra rõ ràng và không truy cứu ai cả”.

Nghe đến đó, cái Đũi hùng hồn tuyên bố: “Đầy tớ có lỗi với chủ thì phải xin lỗi trước chủ. Còn chủ mà có lỗi với đầy tớ thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Việc nào ra việc nấy, công bằng, minh bạch…”

CML

 

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Đã đóng bình luận.