Tào Tháo ngoại truyện

Chuẩn

Nguyên tác: Chu Mộng Long.

Phỏng theo truyện Tàu, không liên quan đến ta đâu à nhen! Suy diễn bậy bạ chết ráng chịu!

Câu chuyện hư cấu, không có ý đồ gì ngoài mục đích chặn trước loại con cháu Tào Tháo nhân danh Thiên Tử hại dân hại nước…

—————–

Xây chiến lũy, làng Kình đồng tâm giữ đất

Lộ mưu gian, Tào Tháo giả kế an dân

Ngay khi làm chủ Duyện Châu, Tào Tháo nghĩ đến việc củng cố binh lực để đối phó với các thế lực thù địch bên trong lẫn bên ngoài. Mao Giới hiến kế:

– Quân mạnh nhờ no. Trong lúc chưa có sự giao tranh, Chúa thượng nên tranh thủ dốc toàn quân làm kinh tế. Có tiền thì sẽ mua được sự trung thành.

Tào Tháo hỏi:

– Làm cách gì?

Tư Mã Lãng đề xuất nuôi con gì, trồng cây gì để đảm bảo an ninh lương thực. Hàn Hạo góp lời:

– Kế đó xưa rồi. Hãy làm đủ mọi cách. Quân đội có thể kinh doanh vũ khí, khai thác gỗ, kể cả kinh doanh nhà hàng, nhà thổ… Sau khi có nhiều tiền sẽ phong tướng thật nhiều để anh em khỏi tâm tư.

Tào Tháo khen:

– Chí phải.

Kế sách quân đội làm kinh tế giúp cho các tướng lĩnh của Tào giàu lên nhanh chóng. Tào ngồi một chỗ thu bạc đút lót và phong tướng hàng loạt. Một số tướng của Viên Thiệu, Viên Thuật, Hàn Toại, Mã Đằng bỏ chủ theo về hàng phục Tào. Tướng Tào càng ngày càng đông.

Phía Tây thành Hứa Xương có mảnh đất trù phú, nghe đồn có thể đẻ ra vàng, nhưng dân làng Kình đang canh tác. Tào Tháo sai Cức Đê đến tìm hiểu thị trường. Cức Đê về bẩm báo với Tào Tháo:

– Đúng là mảnh đất đẻ ra vàng. Chúa thượng bịa ra chuyện dân lấn chiếm đất quốc phòng rồi lấy cớ thu hồi và lập ra mấy cái nhà thổ ở đó thì lợi nhuận sẽ thu về vô kể.

Tào Tháo y lời, lập tức mạo danh Thiên tử ra chiếu chỉ thu hồi đất, bí mật ra quyết định khởi tố mấy bô lão đứng đầu làng Kình về tội lấn chiếm và chống người thi hành công vụ. Không ngờ dân đồng tâm phản kháng quyết liệt, các bô lão của làng liều mạng già lăn ra giữ đất. Các bô lão dọa phát đơn kiện lên Thiên tử kể tội Tào Tháo lộng quyền thu hồi đất trái luật.

Tháo nổi giận chửi thề:

– Đéo mẹ, Thiên tử cái con kẹc. Tao có quyền, tao thík thì tao làm thui!

Nói đoạn ra lệnh cho Điển Vi dẫn quân cấm vệ mai phục sẵn ngoài đồng. Lại sai Tuân Úc, Trình Dục cho quân giả dạng côn đồ đến dụ các bô lão ra đồng rồi bắt trói gô lại như trói lợn để mang về thành xét xử. Một bô lão lớn tuổi nhất bị gãy xương sườn la oai oái.

Dân làng nghe tiếng kêu la đã ùn ùn kéo ra. Lập tức quân của Điển Vi nhân danh quân cấm vệ thành xuất hiện ra tay trấn áp để dọn đường cho bọn côn đồ cướp người tháo chạy. Dân làng tức giận mang gậy gộc, giáo mác, cuốc thuổng, đất đá ra nghênh chiến. Dân đông cả ngàn ngàn, quân Điển Vi ăn đất đá tơi bời, thấy không thể chống cự nổi bèn bỏ vũ khí xin hàng. Dân làng bắt sống gần 40 quân Tào. Tướng Điển Vi chui xuống cống để tránh đất đá cũng bị dân lôi cổ về làng làm con tin.

Tào Tháo nghe tin giận sôi người:

– Đéo mẹ quân phản loạn! Hạ Hầu Đôn, Vu Cấm đâu, mang ba ngàn quân áp sát làng, chờ đêm đến xông vào giết sạch cho ta.

Hạ Hầu Đôn và Vu Cấm dẫn hai đạo quân chia làm hai mũi tấn công. Quân lính bừng bừng sát khí. Có đứa dùng FB loan truyền “giết sạch”, “đốt sạch” để thị uy. Không ngờ đến nơi thấy tình thế vô cùng phức tạp. Dân làng đã dựng chiến lũy khắp các ngả đường lắt léo, ngựa xe không thể vượt qua. Lại nghe trong làng truyền tin ra, nếu quân triều đình tấn công, cả làng sẽ tử thủ và gần 40 con tin sẽ bị thiêu cháy trước.

Hạ Hầu Đôn nói với Vu Cấm:

– Đéo mẹ, đánh quân này còn khó hơn đánh quân Lã Bố. Làm sao đây?

Vu Cấm nói:

– Chịu. Đấy đéo nghĩ ra thì đây cũng đéo nghĩ ra.

Cả hai bèn lui quân ra ngoài mươi dặm chờ lệnh.

Tào Tháo nóng ruột muốn xua quân tàn sát cả làng nhưng sợ mang tiếng thất đức với dân, lại bất nghĩa với quân tướng đang bị bắt làm con tin. Bèn nghĩ ra mật kế cho người giả dạng dân thường lén chui vào làng hòng đốt lửa thiêu cháy con tin rồi vu vạ cho dân, lấy cớ dân giết lính triều đình để xua quân tràn vào làng đốt sạch, giết sạch.

Không ngờ dân làng canh giữ rất nghiêm ngặt. Kế vu chó có bệnh dại bất thành. Các con tin được chăm sóc chu đáo không mất một sợi lông. Suốt cả tuần, quân của Tào bằng mọi cách thò chân vào làng đều bị dân làng đánh bật ra. Tào Tháo kêu gọi dân làng thả con tin vô điều kiện. Dân làng cũng bắt loa yêu cầu triều đình thả người vô điều kiện và đối thoại sòng phẳng về vấn đề đất đai. Họ tuyên bố không chống triều đình, bất đắc dĩ phải giữ con tin,  Tháo càng nổi trận lôi đình:

– Đối thoại cái cục cứt!

Tuân Úc nói:

– Việc đã lỡ. Hay là ta chấp nhận đối thoại với họ xem sao? Thua dân không phải là nhục, lại được tiếng an dân.

Trình Dục thêm:

– Thả các bô lão của họ ra và yêu cầu họ thả hết con tin. Đối thoại xong rồi ta bắt nguội từng đứa cầm đầu cũng không muộn.

Tào Tháo lệnh thả toàn bộ những người đã bị bắt giữ, trừ bô lão bị gãy sườn cần giữ lại với lí do phải trị thương. Tháo chỉ đạo cho bộ máy tuyên truyền lu loa rằng những người này đã nhận tội và được tha về làng khắc phục hậu quả. Việc còn lại là dân làng thả hết con tin ra, nếu không thì mắc tội phản loạn, phạm thượng khi quân, sẽ bị tru di ba họ.

Dân làng bắt loa đáp lại, rằng họ không còn tin tưởng vào triều đình, cho nên không thể thả con tin. Họ cần Thiên tử đích thân vào làng đối thoại với dân làng. Tào Tháo nghe xong nuốt ực cục giận vào bụng và đánh rắm một tràng dài. Tháo núng thế bèn phải báo cho Thiên tử biết. Thiên tử muốn xuống tận làng hòa giải, nhưng Tháo dọa:

– Hoàng thượng xuống làng sẽ bị dân bắt làm con tin. Việc đéo gì phải hạ cố như thế. Chỉ cần hoàng thượng ủy quyền cho thần là xong.

Hiến Đế chuẩn y, giao cho Tào Tháo lo việc hòa đàm, chỉ dặn dò không được giết dân, thuận theo ý dân. Ý dân là ý trời.

Tháo cười ruồi và lui ra. Về phủ Tháo ngồi nghĩ ngợi một hồi, bỗng nhiên vỗ đùi đánh đét: Tiên sư thằng Tào Tháo! Kế này dân chúng mày hết ho he!

Tháo lập tức cho người đưa thư vào làng, hứa sẽ thay mặt Thiên tử đối thoại tử tế với điều kiện dân làng phải làm theo yêu cầu của Tháo.

Bô lão đọc thư xong cả mừng, vội họp dân làng lại tuyên:

– Chúa thượng theo chỉ của Thiên tử đã hứa tha tội chết cho cả làng. Vậy là dân làng ta đã thoát chết. Bây giờ mọi người kí vào đơn này thành khẩn nhận tội và xin được ân xá để Chúa thượng tha tội cho.

Sau cả tuần căng thẳng, dân nghe vậy cả mừng vội đồng loạt kí tên vào đơn. Hôm sau trời quang mây tạnh, chim hót véo von, dân làng cùng nhau dọn dẹp chiến lũy, cờ phướn rợp trời để đón Tào Tháo. Tháo ngạo nghễ ngồi trên ngựa đi một mạch vào làng. Già trẻ, trai gái đứng hai bên đường vẫy cờ hoa đón mừng, hô to: Chúa thượng vạn tuế vạn vạn tuế. Tháo khen:

– Dân làng Kình ngoan lắm! Ta thay mặt Thiên tử xá tội cho muôn dân như đã cam kết. Từ nay ai trái lời như trong cam kết sẽ bị chém không tha.

Dân chẳng cần biết cam kết gì trong đó, đồng lòng hô to:

– Chúa thượng anh minh. Ơn Chúa thượng to hơn núi Thái Sơn!

Nói đoạn Tháo đưa toàn bộ con tin theo quân rời làng. Có người thắc mắc:

– Vậy chuyện đất đai thì sao? Không đối thoại để giải quyết à?

Tháo nghe được lập tức sai quân mang người đó ra chém ngang lưng. Tháo quát:

– Đã mắc tội tày đình làm đéo gì còn tư cách mà đòi đất?

Từ đó cả làng không ai dám hé răng hỏi nửa lời. Tháo cho quân ngày đêm xây nhà thổ trên đất làng Kình. Bốn phương đến đó tụ tập ăn chơi. Các tướng lĩnh của Tháo tha hồ hốt tiền.

Mao Giới thấy vậy can:

– Bẩm Chúa thượng, tiền mua được sự trung thành thì tiền cũng mua được sự phản bội. Chúa thượng hãy cẩn thận vì thù trong giặc ngoài nhiều vô kể. Vì tiền, các tướng lĩnh có thể bán đứng cả giang sơn, bán đứng cả Chúa thượng.

Tháo mắng:

– Tiền hậu bất nhất. Nói trung thành cũng ngươi mà phản bội cũng ngươi. Ngươi làm phản thì có!

Nói đoạn sai người mang Mao Giới ra chém. Chém Mao Giới xong, Tào Tháo sai hai tên bồi bút có hạng là Thiều Ngọc Dương và Tiến Ngọc Hành viết truyện làng Kình bôi nhọ các bô lão làng Kình thành ác quỷ đội lốt người. Toàn dân hả hê xem, tấm tắc khen chuyện hay đéo chịu được và chửi dân làng Kình vừa ngu vừa ác…

Tào Tháo ban thưởng Tiến và Thiều nhiều tiền, cho phép đổi họ đổi tên thành Tào Tiến và Tào Thiều.

Chưa biết rồi các tướng lĩnh của Tào Tháo có làm phản hay không, hồi sau phân giải.

 

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!