Thánh Gióng xưa và Thánh Gióng nay

Chuẩn

Thánh Gióng ngày xưa

Chu Mộng Long – Một nền giáo dục nhồi sọ sẽ không chấp nhận bài văn trẻ em viết không giống ý người lớn. Bằng chứng là em teen này bị cô giáo phê bình về đạo đức, tư tưởng và cho điểm 0.

Một nền giáo dục không chấp nhận đồ thật, đồ xịn (vì họ cho là nguy hiểm, có vấn đề về đạo đức, tư tưởng) thì ắt chỉ biết chấp nhận đồ đểu, truyền bá và đề cao đồ đểu.

Nếu là tôi, tôi cho bài văn này điểm 10, xuất sắc.

Bài văn không lạc đề, bởi nó nối kết xưa và nay, biến quá khứ thành thực tại sống động.

Em teen này cảm thụ sâu vẻ đẹp đầy bi kịch của “anh Gióng” ngày xưa bằng trực giác hay sự bộc phát của con trẻ thời nay. Trẻ em nào cũng có tư chất sáng tạo như vậy, nhưng chính kỉ luật và hình phạt đã giết chết sáng tạo của chúng. Cái điểm 0 kia sẽ làm cho đứa bé trượt theo quyền lực, từ nay không được nói thật nữa. Nó sẽ ăn theo nói leo người lớn để được an thân, để được khen cháu ngoan với con điểm 10 kiêu hãnh.

Thánh Gióng thời nay

Tôi từng cho sinh viên tôi thảo luận về Thánh Gióng. Ai cũng nói leo lẻo về phẩm chất anh hùng, sức mạnh cao cả và vô địch của con người Việt Nam. Đứa nào có đọc sách thì cũng chỉ biết thêm về đức tính khiêm nhường của người anh hùng: đánh giặc xong không chịu làm vua mà bay về trời. Có mới chút đỉnh thì cũng chỉ nhai lại từ trong sách vở. Không trách các em vì các em chỉ là nạn nhân của sự nhồi sọ.

Tôi hỏi: Thánh Gióng có bi kịch không? Không ai phát hiện thần tượng Gióng của mình có bi kịch. Chỉ thấy hào hùng. Tôi gợi mở ngắn gọn: Bi kịch không được làm trẻ em?

Cả lớp ồ lên: Sao giống mình thế! Mới đẻ ra đã phải gồng gánh việc người lớn, đến mức có vui chơi cũng phải vui chơi theo ý người lớn. Tôi bảo đó là định mệnh không chỉ của người anh hùng ngày xưa mà là của nhiều thế hệ. Bốn nghìn năm dân ta tự thổi phồng mình lên thành Phù Đổng mà đánh mất tuổi thơ của mình. Hậu quả, người Việt tỏ ra nhớn mà không lớn!

Huyền thoại lấy sự hào nhoáng phủ lấp lên sự thật và con người bị rơi vào trò chơi huyễn tưởng đồng bóng mà lại tưởng là thật.

Giáo dục Việt Nam lấy chủ nghĩa duy vật của Marx làm kim chỉ nam, nhưng chỉ một hồi thành phản chủ nghĩa Marx, đến mức toàn đẩy các cháu vào huyễn tưởng đồng bóng. Họ dạy văn, dạy sử theo chủ nghĩa đồng bóng, cắt đứt quá khứ với hiện tại hoặc dìm hiện tại vào trong quá khứ hoang đường. Hậu quả, trẻ em chết đuối, chết chìm trong quá khứ mà đến mấy thế kỉ nữa cũng không biết mình đang ở đâu để cất đầu lên cùng thế giới văn minh!

Cách dạy huyền thoại của Việt Nam quả thật không giống ai, càng ngày càng lệch lạc nhưng lại nhầm tưởng trẻ em lệch lạc. (*)

Thánh Gióng thời nay

Em teen, tác giả của bài văn này, xuất sắc hơn những học sinh khác vì không bị trượt vào giáo điều của những trang sách. Em nhận ra cái bi kịch bị giấu kín trong thần tượng “anh Gióng” của mình bằng chính trải nghiệm tuổi thơ của mình. Nhờ đó tự nhận ra bi kịch của chính mình và thế hệ của mình. Em vùng vẫy muốn thoát mà không thoát được bởi làm trẻ em hay làm người lớn ở xứ sở này đều… bi kịch!

Ngôn ngữ teen thật đáng yêu và đầy sáng tạo. Nó là sự thật, thật đến trong sáng hồn nhiên chứ không phải có vấn đề về đạo đức, tư tưởng đâu, cô giáo ạ.

Kẻ bị nhồi sọ đến mất tiếng nói của chính mình – nói theo tiếng nói của kẻ khác – đó mới là kẻ có vấn đề về đạo đức, tư tưởng!

————————–

Trẻ em ở quốc gia không có Thánh Gióng

Nguyên văn bài văn gây sốc trên mạng:

“Truyền thuyết kể lại thật ấn tượng khi Thánh Gióng ba tuổi chưa biết nói cười nhưng khi giặc Ân đến thì thoắt cái vươn vai để trở thành người lớn trong phút chốc, ngay sau đó thì đã dùng gậy sắt, cưỡi ngựa sắt uýnh tan giặc. Wow, thậm chí ông còn dùng cả bụi tre làm vũ khí! Xong xuôi thì thay vì ở lại để nhận huân chương Anh hùng, ông lại vội vã bay ngay lên trời, để lại một loạt fan và người hâm mộ ngơ ngác. Chắc là ông tuy thành người lớn nhưng tuổi vẫn trẻ con nên dễ ngượng trước đám đông, hoặc có thể ông ấy khiêm tốn và không mắc bệnh thành tích như người lớn bây giờ! Em hâm mộ ông, à… anh ấy lắm (mà sao trẻ thế họ lại cứ bắt gọi là ông nhỉ?)! Nếu anh ấy mà không bay mất chắc ối người hâm mộ sẽ chết mê chết mệt. Ôi, anh Gióng thật manly, thật cool – thần tượng của em!

Nhưng em không chỉ hâm mộ mà còn thương anh ấy lắm, mới ba tuổi ranh, chưa biết gì mà đã buộc phải thành người lớn, phải làm chuyện người lớn trong khi chưa kịp hưởng tuổi thơ, tuổi thần tiên, tuổi mộng mơ, tuổi ô mai như tụi em…Thật buồn, thật ghét chiến tranh đã cướp đi mất tuổi thơ của anh ấy!

Em thì ngược lại, em có tuổi thơ và thời con trẻ đầy đủ đến phát chán.Thực sự thì em chỉ mong cái tuổi thơ này kết thúc nhanh nhanh và thành người lớn cùng thần tượng của em sớm nhất có thể vì quá tuổi thơ của chúng em quá nhiều lý do để bực bội.

Này nhé: Tuổi thơ lúc nào cũng phải đi học, điểm kém thì bị chửi mắng, thậm chí dính chưởng của phụ huynh, muốn học giỏi thì lại phải quay cóp khi đi thi, em thì lại vụng nên quay toàn bị lộ. Lớp em tụi nó quay siêu lắm, có đứa còn được nhà trang bị điện thoại xịn để nhắn đầu bài, đứa thì móc với giám thị quăng phao cho. Em không biết dùng phao, chết đuối phải roài, hic hic…

Tuổi thơ lúc nào cũng bắt đi sở thú. Đi riết chán ốm vì chẳng có gì để xem. Có mấy con thú ốm nhom cứ đứng vậy hoài. Mà nghe nói một con voi mới tự nhiên lăn đùng ra chết, người ta bảo nó bị bệnh hiểm nghèo, em nghĩ là nó đói thôi. Ba em dạo này làm ăn chứng khoán hay đất đai gì đó mà về quặu nhà hoài, kêu làm ăn thế này thì có mà chết đói cả lũ! Đấy, người còn chết đói nữa là voi… Nên em chỉ muốn nhanh làm người lớn.

Tuổi thơ chán chết vì muốn đi chơi chẳng biết đi đâu và đi bằng gì. Xe công cộng thì vừa bẩn vừa hôi, lại chen chúc và luôn chậm giờ, chẳng nhẽ lúc nào cũng bắt gia đình cho quá giang. Em thích đi chơi ngoài thiên nhiên lắm mà không có chỗ nào đi, lại dơ và nguy hiểm nên mẹ không cho. Mà sao cứ đi xa là người lớn lại sợ trẻ con làm chuyện bậy bạ nhỉ? Sao họ cứ suy bụng ta ra bụng người thế? Đi gần thì có mỗi chỗ duy nhất là siêu thị. Dạo này kinh tế khó khăn nên chẳng ai mua gì, cứ đi vào chơi cho mát. Chỗ khu game thì lúc nào cũng phải xếp hàng, tiếng động ẩm ĩ nhức hết cả đầu, haizzz… Nên em chỉ muốn nhanh làm người lớn.

Tuổi thơ thật chán vì không có gì để xem. Ca nhạc thì nhảm, lại chẳng có bài vui cho lứa tuổi tụi em. Cứ suốt ngày yêu nhau, bỏ nhau nhảm pà cố! Mà trong mấy cuộc thi Talent trên Ti vi thì tụi trẻ con cũng toàn bắt chước người lớn mới được giải cao đấy thôi, ai mà coi trọng con nít! Phim Việt thì vừa chán vừa toàn chuyện người lớn, mấy cái phim Mỹ hành động thì hay, vậy mà cái hay nhất chuẩn bị chiếu thì lại bị cấm mất vì nghe nói quá bạo lực. Mấy đứa bạn nhà giàu nó còn được bay qua Thái, qua Sin xem chứ em thì potay. Mà lạ thật, trẻ con bên ấy giàu hơn nhưng lại thích bạo lực hơn ở nhà mình nhỉ? Ôi, ước gì em được như Phù Đổng, ước gì em nhanh làm người lớn.

Tuổi thơ thì lúc nào cũng bắt đọc sách. Em cũng thích đọc lắm, nhất là mấy cuốn Manga vẽ tranh đẹp cực! Đọc lời và chữ nhiều đang chán, đọc truyện tranh đang thích thì mẹ lại cấm vì bảo trong đó toàn cảnh phản cảm của con nít làm chuyện người lớn…huhu. Nếu mà thế gọi là làm chuyện người lớn thì em cũng thích làm người lớn. Thích thế nhưng mà rất khó, mấy đứa con trai cùng lớp thỉnh thoảng cứ hay rủ đi chơi xa, vào nhà nghỉ làm chuyện người lớn. Thích đấy nhưng mà quá nguy hiểm, nhỏ L. lớp kế bên đi chơi riết rồi tự nhiên có em bé đó, kỳ lắm. Nhưng ở nhà cũng ghê thấy mồ à, mấy cha hàng xóm mắc dịch và biến thái cứ hay gạ qua nhà làm chuyện người lớn rồi cho tiền, cho kẹo… Sao làm trẻ con khổ thế!? Nên em chỉ muốn nhanh làm người lớn.

Mà làm người lớn cũng dễ ợt chứ có gì đâu. Em nghe nói nhỏ kia chưa đến 18 đã khai man để có bạn trai sớm. Mà vừa mấy bữa trước thấy nó còn ốm nhom trên ti vi, nghe dì Năm nói nó giải phẫu thẩm mĩ vòng 1 siêu khủng, nâng mũi dọc dừa, mất mấy ngàn đô lận, thế rồi thành hotgirl, được người ta rủ đi chơi mà trả tới hai chục ngàn đô lận. Cho nên chắc em sẽ phấn đấu thành hotgirl trước, rồi sau đó sẽ đăng ký vô mấy cuộc thi Miss sìtyn để kiếm vận may. Làm người lớn vừa có giá, vừa tự do chẳng ai quản lý. Mẹ cấm đoán em chắc chỉ vì thiếu tiền, chứ em mà kiếm được mấy cha đại gia thì sẽ bao cả nhà ăn chơi nhòe luôn.

Đấy, sao cứ phải thời chiến mới trở thành người lớn lẹ được? Mà nói rồi mới nhớ và tiếc thần tượng của em. Giá anh Gióng mà không bay về trời thì ở lại thành đại gia là chắc. Đẹp trai, tiền thưởng nhiều như thế thì thiếu gì hotgirl xin chết?

Vậy xét cho cùng thì đâu ai cần tuổi thơ nhỉ? Em chỉ muốn làm một việc gì có ý nghĩa, em muốn học tập Thánh Gióng nhanh để trở thành người lớn, em chỉ muốn có nhiều tiền, nhưng làm thế nào nhỉ? Haizzzz…”.

Nhận xét của giáo viên: “Bài không những lạc đề mà tư tưởng có vấn đề! Đề nghị gia đình chú ý giáo dục! 0 điểm”.


(*) Giảng viên Nguyễn Kim Bắc, Trường Cao đẳng sư phạm Hà Nội, bình luận: “Chuyện huyền sử, dã sử mà mấy người đem cái đầu óc tư duy méo mó, lố bịch thời thế kỷ 21 ra để giễu! Vậy mấy người giải thích sao khi từ xưa đến tận giờ, người Nhật vẫn thờ, vẫn tin mình là con cái của Thần Mặt trời. Còn thể hiện trên cả Quốc kỳ ???? Hẳn nước Nhật, nước Mỹ đấy! Văn minh và phát triển đấy! Cái xứ mà có lẽ, người ta… xì hơi cũng có người khen thơm!…”

Tôi hỏi cô có biết nước người ta dạy huyền thoại thế nào không mà phán như thánh vậy? Cô ấy lù mù không biết. Tôi trả lời nhanh thế này:

Thần Mặt Trời (Amaterasu 天照 – Thiên Chiếu) thuộc Thần Đạo, có từ thời cổ đại của Nhật Bản. Năm 1867, chế độ Mạc phủ bị lật đổ, Thiên Hoàng Minh Trị lên nắm quyền, biến Thần Đạo thành quốc giáo để tôn vinh dòng họ của mình là con cháu của Thần Mặt Trời. Thần Mặt Trời từ một biểu tượng về năng lượng sống của Tự nhiên trong thần thoại cổ đại biến thành một tôn giáo của quyền lực thống trị. Đến mức Thần Đạo không chỉ thờ cúng người của hoàng tộc mà còn thờ cúng luôn những kẻ từng là tội phạm của chiến tranh. Thời điểm ấy Thần Đạo có đến 4 triệu tín đồ tự cho mình là quý tộc. Điều này dẫn đến sự phản ứng quyết liệt không chỉ của người dân Nhật mà của các nước từng là nạn nhân của chiến tranh thế giới thứ hai như Trung Quốc, Hàn Quốc. Bản chất tôn thờ Tự nhiên của thần thoại bị mất hẳn, thay bằng tôn thờ quyền lực làm cho nước Nhật rơi vào đế chế độc tài, đẩy nước Nhật vào khủng hoảng tột cùng. Năm 1946, bị những nhà cách mạng ép phải từ bỏ quan niệm về sự thần thánh hóa gia tộc của mình, Thiên hoàng Hirohito trong bản Tuyên ngôn Nhân gian (Ningen-sengen) đành chấp nhận sự thật xác thịt trong hình hài con người, dù là hoàng tộc, và tuyên bố “quan hệ của Vua với Dân không dựa trên một tư tưởng thần thoại học nào cả mà dựa trên sự tin cậy phát triển như một gia đình mang tính lịch sử”. Từ đó, giáo dục Nhật Bản dạy con người tin vào sức mạnh của chính mình thay cho huyễn tưởng về nguồn gốc thần thánh. Vua sau đó chỉ còn là biểu tượng về sức mạnh của sự đoàn kết dân tộc và Thần Mặt Trời cũng chỉ còn là biểu tượng về sức mạnh hay năng lượng Tự nhiên. Nói vậy đủ chưa? Đừng hỏi tôi biểu tượng là gì nhé, vì giảng hết ra cái nghĩa này tốn thời gian lắm!

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Đã đóng bình luận.