King Kong và các quan kiểm duyệt ca khúc miền Nam trước 1975

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

King Kong, ảnh chế của dân mạng

Chu Mộng Long – Dân mạng chưa hết vui chuyện Hà Nội định dựng tượng đài King Kong thì lại vui sang chuyện mấy anh nhạc sĩ tai to mặt lớn kiểm duyệt các ca khúc miền Nam trước 1975.

Không nói ra làm sao người ta biết các ông dốt?

Chuyện kiểm duyệt, đúng hơn là lệnh cấm các ca khúc miền Nam trước 1975 hiện nay đã tái hiện đúng bản chất Hồng Vệ binh thời Cải cách ruộng đất và Nhân văn – Giai phẩm. Đó là thời từng cấm cải lương, cấm cả Thơ Mới, văn chương Tự Lực văn đoàn và những tác phẩm mang tính nhân văn. Nhưng Hồng Vệ binh thời ấy chỉ là nạn nhân của giặc dốt. Dốt sinh ra ác. Bao nhiêu văn nghệ sĩ chân chính và bao nhiêu tác phẩm nghệ thuật có giá trị từng bị chôn vùi.

Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, ảnh Google

Các Hồng Vệ binh thế kỉ 21 chắc chắn tự hào đã thoát dốt với những cái tên nhạc sĩ, nhà báo, nhà phê bình… đủ các loại nhà, nhưng dốt vẫn hoàn dốt. Đó là những cái tên như Nguyễn Thu Đông, Nguyễn Lưu, Nguyễn Thụy Kha. Nguyễn Thu Đông cho biết, ca khúc Con đường xưa em đi bị cấm vì câu “chiến trường anh bước đi” không rõ là chiến trường nào? (tại đây). Nguyễn Lưu còn cao giọng đòi cấm tất cả ca khúc của lính Việt Nam cộng hòa như đã từng cấm ngay sau năm 1975 cho “đảm bảo tư tưởng” (tại đây). Riêng Nguyễn Thụy Kha thì đố kị một cách lộ liễu: “Hàng trăm hợp xướng của tôi và các đồng nghiệp, hàng nghìn ca khúc cách mạng vĩ đại thì chẳng ai nhắc đến hay ca ngợi. Còn 5 ca khúc kia mới bị tạm dừng lưu hành lại được đưa ra mổ xẻ, tranh cãi, bênh vực. Tôi cho rằng, thị hiếu của một bộ phận công chúng người Việt đang thực sự có vấn đề. Đó là điều rất đáng buồn. Nền âm nhạc Việt Nam có bao nhiêu tác phẩm âm nhạc đã cùng với dân tộc “xẻ dọc Trường Sơn” đi cứu nước. Chúng ta cần phải nhìn vào đó để tự hào và nhắc nhở, để tri ân trong những giải thưởng chứ không phải để dành thời gian đi tranh cãi” (tại đây). Té ra các ông quyết chí cấm ca khúc của người ta chỉ vì ca khúc của các ông không ai thèm hát hoặc không ai biết! Đố kị cũng là căn bệnh từ ngu dốt mà ra.

Ngu dốt mà nắm quyền cai trị là một thảm họa của dân tộc, dù chỉ là cai trị về văn hóa. Tôi hỏi cả ba ông: Với kiểu lí luận những gì liên quan đến miền Nam đều xấu cả thì tại sao các ông lại mò vào miền Nam biến nhà cửa người ta thành của mình, thích xài đồ miền Nam cho sành điệu, sau đó còn ngửa tay xin đủ các loại tiền của họ mà không thấy xấu hổ?

Kích động chia rẽ dân tộc, gây thêm hận thù, phá hoại tiến trình hòa giải dân tộc không ai làm tốt hơn mấy ông vô học mang danh trí thức này!

Lí do kiểm duyệt: thế lày nà thế lào?

Về việc cấm các ca khúc của miền Nam trước 1975, báo chí viết khá nhiều bài với những thông tin khác nhau. Search trên Google thấy cả đống, cũ lẫn mới. Báo thì nói 5 ca khúc bị cấm. Báo thì khẳng định là 18 ca khúc. Báo thì nói là “rất nhiều”.

Tôi tin là “rất nhiều” khi thấy Tuổi trẻ giật tít: KHÔNG THỂ CÔNG KHAI CÁC CA KHÚC BỊ CẤM! (tại đây)

Nguyễn Lưu, ảnh VTC

Đọc lõ cả mắt vẫn không thấy rõ lí do vì sao không công khai. Không công khai thì biết đường nào mà tránh? Phạt rình à?

Chỉ biết một số bài báo gần đây dẫn lời quan chức kiểm duyệt nói lí do cấm biểu diễn một số ca khúc như Cánh thiệp đầu xuân (Lê Dinh – Minh Kỳ), Rừng xưa (Lam Phương), Chuyện buồn ngày xuân (Lam Phương), Đừng gọi anh bằng chú (Diên An), Con đường xưa em đi (Châu Kỳ – Hồ Đình Phương). Lí do ấy là, bài hát không rõ tác giả (mặc dù tên tác giả to đùng gắn theo bài hát), lời bài hát bị biến dạng so với chuẩn ban đầu của ca từ (mặc dù ca từ chuẩn vẫn còn nguyên vẹn đó).

Vậy thì chỉ có thể là nội dung chính trị, mặc dù cũng chính các quan chức kiểm duyệt khẳng định “không có vấn đề gì về nội dung chính trị”.

Thế lày nà thế lào?

Trên một số trang FB có nói, bài Con đường xưa em đi bị kiểm duyệt vì do có hai từ nhạy cảm: “chiến trường” và “phiên gác”. Giời ạ, vậy thì không kể là miền Nam hay miền Bắc thời chiến tranh, có vô số bài hát có hai từ gọi là “nhạy cảm” ấy. Cấm hết thì lấy đâu ra ca khúc mà hát!

Mà không thích dân hát thì nghe dân ta… chửi như hát à?

Nguyền Thụy Kha, ảnh VOV

Tôi thử kiểm duyệt hết cả 5 ca khúc trên lần nữa vẫn không thấy có lời nào phản động, thù địch hay chống cộng. Tất nhiên, chống chiến tranh giết chóc, ca ngợi tình yêu và sự sống thanh bình thì bài hát nào cũng có. Phản chiến là nội dung của gần như tất cả ca khúc một thời bị quy là nhạc vàng, nhạc ngụy chứ không riêng 5 ca khúc trên.

Gần đây có thông tin đòi xử phạt các quán karaoke sử dụng băng đĩa nhạc tuyên truyền hình ảnh binh lính Việt Nam Cộng hòa. Chẳng nhẽ chỉ vì hình ảnh ai đó minh họa mà bài hát phải “lụy phần dư”?

Theo tôi, hình ảnh cũng chỉ là lịch sử. Không lẽ người ta ám thị nặng nề đến mức lo sợ “xác ướp trở lại”? Nếu đúng như thế thì bệnh tự kỉ ám thị đã rơi vào đồng bóng quá nặng nề.

Nếu không phải vì những lí do trên thì chỉ có thể là do gato. Trào lưu hát lại nhạc xưa làm cho mấy tay nhạc sĩ dỏm thời nay khó chịu. Không phải ngẫu nhiên mà tay nhạc sĩ Hồ Hoài Anh tỏ ra thù địch với nhạc bolero!

Tôi là lính cộng sản thứ thiệt đây. Tôi từng đặt câu hỏi từ khi còn tại ngũ, rằng tại sao chính quyền Sài Gòn không cấm mà nhà nước Hà Nội lại cấm? Tôi từng nói với thủ trưởng của tôi, người cũng hay nghe lén nhạc vàng, rằng thì là, lẽ ra ta phải biết ơn những nhạc sĩ phản chiến, bởi chính họ đã góp phần làm nên chiến thắng của ta. Chứ nếu họ mà sáng tác nhạc hiếu chiến cổ vũ chém giết, có khi còn lâu ta mới thắng! Thủ trưởng tôi nói, ừ chính quyền Sài Gòn ngu thiệt, dùng toàn bọn nhạc sĩ phản động chống mình mà không biết….

Đỉnh cao trí tuệ: Vua Kong kiểm duyệt ca khúc

Vua Kong vừa tiết lộ rõ lí do kiểm duyệt ca khúc “Con đường xưa em đi”. Trước đó dư luận đoán già đoán non là do nội dung chính trị, ở chỗ ca từ có hai từ “chiến trường” và “phiên gác” nhạy cảm liên quan đến lính ngụy.

Một Kong trong đội ngũ kiểm duyệt né tránh, cho rằng “không phải vì nội dung chính trị” mà vì có những nội dung mơ hồ.

Bây giờ thì King Kong mới chịu nói thẳng:

“Chiến trường anh bước đi” là chiến trường nào đây?”

Đúng là câu hỏi đạt đỉnh cao trí tuệ!

Vậy là lâu nay dân ngu cứ hát chứ không cần biết chiến trường đó là chiến trường nào, của ta hay của địch.

Nay nhờ vua Kong hỏi mới ngớ người ra!

Vua Kong mà hỏi nữa thì bài hát này xóa sổ hẳn chứ không chỉ tạm dừng. Chẳng hạn như hỏi “Có nàng hoen đôi mi” là nàng nào?, “Khách qua đường vắng tanh” là khách nào?, vì sao vắng tanh? “Ghi một đêm trăng thanh” là trăng nào? Trăng Liên Xô hay Trăng đế quốc Mỹ? vân vân …

Cuối cùng, “Chỉ còn em với anh”, tức là trăng đã lặn mất tăm, lúc đó anh với em làm trò gì? Có hủ hóa không?

Một bài hát mơ hồ, không rõ địch ta, không rõ địa chỉ, hành động mờ ám như vậy bị kiểm duyệt là đúng! Đề nghị tẩy não tất cả những ai đã thuộc bài hát này cho nó triệt để!

Phải công nhận Kong thông minh, sống dai, xứng đáng là biểu tượng Vua Văn hóa Việt!

Hà Nội đề xuất xây tượng đài cho Kong là hoàn toàn xứng đáng! Tốn nghìn nghìn tỉ cũng nên làm!

 

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Đã đóng bình luận.