Ôi thôi, nó đạo thật rồi!

Standard

Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
Điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn.
(Nguyễn Duy)

Tập thơ vừa được giải Hội Nhà văn Hà Nội

Tập thơ vừa được giải Hội Nhà văn Hà Nội

Chu Mộng Long – Bài trước Tố đạo thơ hay đố kị giải, tôi phê bình Lê Thiếu Nhơn và những tờ báo ăn theo nói leo mắt nhắm mắt mở không nhận thức được “đạo thơ” là gì. Trùng một câu nói cửa miệng thì không thể gọi là đạo. Cố tình gán ghép “đạo thơ” chỉ vì trùng ý một câu thơ của 2 bài thơ khác biệt là cách phê bình cảnh sát, phê bình đố kị.

Nhưng đến trường hợp “trùng hợp” như giữa Buổi sáng (của Phan Ngọc Thường Đoan) và Bạch lộ (của Phan Huyền Thư) thì quả tang là đạo thơ, không thể chối cãi. Không thể có sự trùng hợp ngẫu nhiên như thế được!

Xét ra, cả 2 bài thơ đều không thuộc hàng thơ hay mà vẫn đạo của nhau thì vụ này cũng tương đương như vụ Tổ quốc gọi tên. Thêm một lần nữa chứng minh cho một nền thơ nhố nhăng, ti tiện.

Một cách khách quan, tôi không bênh vực tí nào cho ai, Phan Huyền Thư hay Phan Ngọc Huyền Đoan, khi lộ mật chỉ là một bài thơ thó của người khác rồi xào nấu thành của mình. Một bài thơ thôi cũng đủ thể hiện một nhân cách. Chỉ khuyên các nhà thơ không nên làm thơ nữa khi trong đầu không nghĩ ra được gì mới hơn.

Mà không chỉ một trong hai người này, nói tóm lại là, các nhà thơ Việt Nam đến lúc nên chuyển sang làm điều gì đó có ý nghĩa hơn là… làm thơ, nếu đeo đẳng theo nó vì danh.

Thơ [đang] là một con điếm, suốt ngày son phấn hình ảnh, õng ẹo câu chữ để mua vui, để được yêu, được ngợi ca, nhục lắm! Trụy lạc về tinh thần còn nguy hiểm hơn trụy lạc thể xác, vì loại virut sinh ra từ thơ ăn vào não và lây lan rất nhanh.

Thứ thơ ấy làm cho dân khí ngày một hèn hơn, bạc nhược, ti tiện hơn!

Cực chẳng đã khi cuộc đời không còn gì để làm người ta mới làm thơ, đọc thơ, nghe thơ, chứ suốt ngày làm thơ, đọc thơ, nghe thơ chỉ có thể là bọn đàng điếm.

Người có tâm hồn lớn biết dùng thơ vào việc lớn, đánh thức lương tâm của mình và đồng loại để lớn lên. Người đầu óc nông cạn, vụn vặt dùng thơ để thủ dâm trụy lạc và kéo theo táy máy ăn cắp vặt vãnh, biến của kẻ khác thành của mình.

Thơ thuộc lĩnh vực sáng tạo, luôn đòi hỏi làm mới, độc đáo, để đời, chứ đâu phải như bắt trộm con gà con vịt ăn sống nuốt tươi một lần là xong!

Ai tự hào là “cường quốc thơ”, chứ tôi thì nghe cụm từ này thấy ớn, nhục quốc thể lắm lắm! Chẳng lẽ người Việt đàng điếm cả làng sao???

Tôi tin chắc, với trào lưu khuyến khích cả làng, cả nước làm thơ như hiện nay, người ta không làm thơ như con vẹt thì cũng ăn cắp của nhau. Truy nguyên, không chỉ trong lĩnh vực thơ, các lĩnh vực khác như báo cáo, luận văn, luận án cũng tương tự. Ăn cắp tràn lan từ vật chất đến tinh thần, từ quốc nội tràn ra ngoại quốc.

Xét đến cùng, bị lộ tẩy và bị vạch trần là do giải thưởng vinh danh của các Hội. Nếu không thì người ta cũng làm ngơ, coi như chuyện thường ngày của xứ Việt!

Bây giờ ngẫm kĩ, trách nhà thơ thì ít, trách mấy cái hội văn nghệ thì nhiều. Làm thơ mà cũng có định hướng thì không đạo của nhau mới là chuyện lạ. Lấy tiền nhân dân trao giải, vinh danh bừa bãi, mở các cuộc chạy đua vào hội như chạy đua chức quyền, không phải nhử mồi cho họ háo danh là gì!

Muốn chống đạo văn, đạo thơ, hãy dẹp gấp mấy cái hội văn nghệ ăn lương kia đi. Có ai dám không? Khi ấy nhà thơ có ăn cắp của nhau (cũng như dùng chung sextoy vậy!) cũng không ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới!

Đàng điếm với ăn cắp là một nòi. Nói rộng ra là cả xã hội Việt Nam bây giờ nó thế. Thượng hạ thi nhau đàng điếm, trộm cắp, lấy việc đàng điếm, trộm cắp làm vinh! Cho nên, chắc chắn họ quyết bảo vệ ba cái hội lăng nhăng kia đến cùng để sống nhờ, sống gửi. Và dân lao động vẫn phải cõng bọn đàng điếm, trộm cắp cả đời trên lưng mới đau!

——-

P/S. Bài này ai không thích thì tránh xa ra, tự vơ vào mình thì bị sốc ráng chịu. Tốt nhất về nhà tự nhủ: Chắc nó trừ mình ra!

Xem thông tin đầy đủ tại đây: Lại thêm một nữ tác giả tố Phan Huyền Thu đạo thơ.

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Bình luận đã được đóng.