Vàng Tâm diễn nghĩa

Standard

Truyện viết nhanh của Chu Mộng Long

Triệu Cao trong phim Trung Quốc
Triệu Cao trong phim Trung Quốc

Chu Mộng Long –  Warning: Chuyện xưa, cấm suy diễn lung tung! Nhiều người đang cãi về Vàng Tâm hay Mỡ, Mỡ hay Vàng Tâm là do thiếu hiểu biết về lịch sử, về ngôn ngữ!

Ngôn ngữ không cố định mà có tính lịch sử. Ngôn ngữ chỉ là khế ước của cộng đồng,  theo F. Saussure; không phải tự nhiên mà có hay biểu đạt sự thật mà chỉ là diễn ngôn được hợp thức hóa bởi quyền lực, theo M.Foucault.

Vàng Tâm hay Mỡ không thành vấn đề về mặt ngôn từ! Câu chuyện vui, chỉ minh họa cho lý thuyết về “chiến lược diễn ngôn” được hình thành như thế nào trong lịch sử ngôn ngữ.

—————

Năm 207 TCN, sau khi Tần Thủy Hoàng chết, thiên hạ đại loạn.
Hoạn quan Triệu Cao đưa Tần Hồ Hợi, tức Tần Nhị Thế lên ngôi nhưng nắm hết quyền bính trong tay, lập dự án trình thiên tử diệt sạch các mầm phản loạn. Vua Tần Nhị Thế phê chuẩn, nhưng yêu cầu làm đúng quy trình, không để đập chuột vỡ bình, chỉ chặt đầu những tên sâu mọt đã tạo mầm phản loạn.
Triệu Cao liệt kê vào danh sách hàng loạt những bậc trung lương nhưng vu cho là sâu mọt. Anh em tướng Mông Điềm, Mông Nghị bị chém trước chỉ vì trước đó có tư thù với Triệu Cao. Tiếp theo là 12 vị công tử, 10 công chúa cùng với cả trăm vị trọng thần của triều đình với lí do những người này có âm mưu làm phản.
Thừa tướng Lý Tư thấy bình bị vỡ từ tay con chuột hoạn quan lộng hành này chứ chẳng phải do thế lực thù địch nào, bèn chất vấn Cao:
– Sâu mọt đâu ta chẳng thấy, toàn thấy những bậc trung lương bị giết hại. Ngươi chặt chém bừa bãi như vậy, triều đình lấy đâu ra người tài để làm quan?
Triệu Cao vỗ bụng cười ha hả:
– Ông làm đến Thừa tướng mà ngu. Ông cũng biết thiên tử do ghiền uống nước Ruồi từ bé nên bị lú, để bọn ấy sống không sợ có ngày chúng cậy tài ức hiếp thiên tử sao?
Lý Tư tức giận ra về, ngày đêm thu thập chứng cứ tội ác của Triệu Cao và tìm cách dâng sớ lên nhà vua trị tội. Nhưng những tờ sớ ấy lại rơi hết vào tay Cao.
Một hôm Triệu Cao mời cơm Lý Tư. Cao tiếp Lý Tư thân mật, vờ như không có chuyện gì xảy ra. Lý Tư cũng vờ quên hẳn chuyện mình đã dâng sớ trị tội Triệu Cao nên cứ ăn uống no bụng rồi ra về.
Hôm sau Lý Tư cảm thấy choáng váng mặt mày. Thái y bắt mạch bảo Lý Tư bị ngộ độc nặng không thể chữa khỏi. Ít tháng sau Lý Tư chết. Sử quan nhà Tần ghi Lý Tư có mưu đồ làm phản nên được vua cho uống thuốc độc mà chết.
Lý Tư chết, Triệu Cao được phong Trung Thừa tướng, càng độc quyền lộng hành. Thiên hạ chỉ còn lại một đám ngốc dưới quyền cai trị của họ Triệu.
Trong cung có đám thái giám chơi với nhau. Một đứa hỏi người hầu của Triệu Cao:
– Triệu Thừa tướng chém người có phải hỏi vua không?
Người hầu của Triệu Cao nói:
– Vua là do Thừa tướng dựng lên, người là do Thừa tướng cai trị. Thừa tướng muốn chém ai là việc của Thừa tướng, sao lại phải hỏi vua!
Từ đó, ai cũng thấy oai của Triệu Cao cao như núi.
Một hôm Triệu Cao cho người dắt một con hươu vào triều. Trước mặt quần thần, Triệu Cao hỏi vua:
– Bệ hạ có biết đây là con gì không?
Tần Nhị Thế nói ngay:
– Con hươu!
Triệu Cao cười:
– Sao ta nuôi dạy bệ hạ từ nhỏ đến giờ mà lú vẫn hoàn lú? Nó là con ngựa đấy!
Tần Nhị Thế cãi:
– Ngươi tưởng ta không biết con hươu à?
Triệu Cao hất hàm hỏi các quan:
– Các ngươi bảo đây là con gì?
Các quan lấm la lấm lét nhìn nhau rồi đồng thanh:
– Con ngựa ạ!
Nhà vua dụi mắt mấy lần vẫn không thể nhìn ra con ngựa, chợt không chỉ nghĩ mình bị lú thật mà còn bị loạn óc nên bèn vào cung Vọng Di trai giới. Còn những người nói thật đều bị Triệu Cao mang ra Ngọ môn chém sạch.
Mùa xuân năm 215 TCN, Triệu Cao không biết việc gì làm, bèn đệ trình nhà vua dự án chặt cây trong Tử Cấm thành cho thoáng đãng để ngăn ngừa bọn hủ hóa lẫn bọn phản loạn tìm chổ ẩn nấp. Nhà vua chuẩn y, nhưng dặn dò làm đúng quy trình, chỉ chặt những cây sâu mọt, mục ruỗng.
Triệu Cao ra mật lệnh cho lâm tặc chặt hết những cây gỗ quý, to khỏe xẻ gỗ ra làm các kĩ viện để chăn gái lấy tiền.
Trong vòng vài ngày, bọn lâm tặc chặt hết cả mấy ngàn cây. Dân la ó om sòm vì mất công xưa nay thực hiện chỉ đạo nuôi con gì, trồng cây gì của tiên vương.
Đám thái giám lại có cơ hội đàm luận. Một đứa hỏi người hầu của Triệu Cao:
– Triệu Thừa tướng chặt cây có phải hỏi dân không?
Người hầu của Triệu Cao nói:
– Dân là con của vua, con dân của vua là do Thừa tướng cai trị huống hồ là những thứ sinh vật không biết khóc ấy. Thừa tướng muốn chặt cây gì, chém con gì là việc của Thừa tướng, sao lại phải hỏi dân?
Uy của Triệu Thừa tướng càng mênh mông như biển cả.
Nhà vua thấy sự không yên bèn triệu Cao vào chầu để hỏi cho ra nhẽ:
– Sao Thừa tướng không chặt những cây sâu mọt, mục ruỗng mà lại chặt hết những cây trung lương?
Triệu Cao cười đểu:
– Chặt cây sâu mọt, mục ruỗng có mà ăn… cứt sâu mọt. Để lại loại cây đó cho bọn nhà nho đêm đêm ra đó ôm gốc cây mà làm thơ. Chặt hết chúng nó ngứa mồm nói bậy, bệ hạ không thấy chúng từng gây phiền nhiễu như thời tiên vương còn sống sao?
Chặt hết cả ngàn cây xanh, Tử Cấm thành trơ khấc như bị lột trần truồng. Vua phàn nàn về không khí oi bức, khó thở khi Tử Cấm thành thiếu bóng cây. Triệu Cao an ủi:
– Thần sẽ cho trồng ngay cây mới, đồng bộ toàn Vàng Tâm, đẹp như mơ. Loại cây này gỗ quý, hương thơm ngào ngạt, ngồi dưới gốc của nó có thể trường sinh bất tử.
Nhà vua vốn tham sống sợ chết nên nghe trường sinh bất tử vội chuẩn y ngay.
Triệu Cao thay vua ra lệnh cho bọn cấm vệ quân trích lương nộp tiền để mua cây mới trồng lại. Đứa nào không nộp là không yêu nước, chém! Bọn cấm vệ quân nộp không sót một xu.
Cây được trồng xong, trong thiên hạ có những đứa tự xưng chuyên gia lâm nghiệp hiểu biết về cây, ma xui quỷ khiến thế nào chưa kịp xin chỉ đạo đã lẻo mép nói: Không phải Vàng tâm, chỉ là gỗ Mỡ. Cây này hay bị sâu mọt, giòn, dễ gãy, ngồi dưới gốc của nó chỉ cần cơn gió cấp 3 thổi qua đã có thể đổ. Xem chừng không trường sinh bất tử mà có khi chỉ cần đi ngang qua đã có thể chết bất đắc kì tử.
Nhà vua nghe chuyện bèn triệu Triệu Cao đến hỏi:
– Ngươi không cho trồng Vàng Tâm mà trồng gỗ Mỡ để nuôi sâu mọt là sao? Định muốn ta chết bất đắc kì tử phỏng?
Triệu Cao giả vờ nghiêm giọng thưa:
– Có chuyện đó à. Thần sẽ cho thanh tra nghiêm túc chuyện này. Không khéo có kẻ thù địch đang ngầm âm mưu giết vua, lợi dụng chuyện trồng cây để làm phản.
Triệu Cao bí mật cho người tìm những kẻ phao tin cây mới trồng là gỗ Mỡ, lấy giẻ rách bịt mồm chúng lại rồi mang ra chợ chém hết. Chỉ chừa lại một kẻ đứng đầu trong đám tự xưng là chuyên gia lâm nghiệp ấy để làm chứng.
Hôm sau, Triệu Cao vời vua ra xem cây. Triệu Cao hỏi quan Khâm sai:
– Ngươi được giao thanh tra vụ trồng cây. Có người dám to gan nói đây là gỗ Mỡ. Ngươi kết luận thế nào?
Khâm sai đại thần quả quyết:
– Đây chính là Vàng Tâm. Xưa tiên vương cũng đã từng lặn lội tìm loại cây này để làm thuốc trường sinh bất tử.
Triệu Cao hỏi chuyên gia lâm nghiệp, người hôm trước được cho sống sót để làm chứng:
– Vậy theo ngươi, những cây này là cây gì?
Chuyên gia run són một quần, cung kính thưa:
– Tâu Hoàng thượng, bẩm Thừa tướng, đó là cây Vàng Tâm ạ!
Triệu Cao hỏi cả đám quần thần:
– Còn các ngươi thấy sao?
Cả đám quần thần cũng đồng thanh:
– Đúng là cây Vàng Tâm ạ!
Nhà vua hài lòng khen Triệu Cao:
– Khanh giỏi lắm. Loại cây này đã được đưa vào Sách Đỏ, thuộc loại quý hiếm mà khanh vẫn trồng được cả ngàn ngàn cây. Giỏi, giỏi, number one ngươi…
Từ đó, toàn dân nước Tần đều gọi cây Mỡ là cây Vàng Tâm!

Quy Nhơn 28.3.2015

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Bình luận đã được đóng.