Nước mắt người Việt – Khóc ai ai khóc bây giờ khóc ai?

Standard

DuongTuTrong3

Khóc ai ai khóc bây giờ khóc ai?

Chu Mộng Long – Nước mắt là sản phẩm tự nhiên mà tạo hóa ban phát cho con người. Nhưng nước mắt cũng có cơ hội của nó, cho nên đôi khi không biết nó chảy ra từ đâu, ở giữa trái tim, trên đầu hay dưới rốn.

Tạo hóa ban phát cho con người nước mắt để bộc lộ nỗi đớn đau hay cảm thông chia sẻ.

Nhưng nhiều khi người ta khóc chẳng vì lẽ tự nhiên ấy, tức không khóc vô tư mà khóc để được cái gì. Đó được gọi là những giọt nước mắt khôn,  họ biết lựa chọn khóc cho ai, khi nào, ở đâu.

Thông thường chờ khi những người nổi tiếng chết, họ sẽ đến chỗ đông người để khóc… cho vui, và khóc như chưa bao giờ được khóc, vì cha mẹ chết chưa chắc họ đã khóc.

Nhưng khôn hơn, có người sẽ lách ra khỏi đám đông, tìm cách đến trước ống kính để khóc, cho nước mắt của mình long lanh trên màn ảnh, trên phương tiện truyền thông để nhiều người chiêm ngưỡng.

Họ khóc để chứng minh mình có trái tim lớn. Lớn đến mức phải phân biệt đẳng cấp khóc. Tướng tá khóc cho ra tướng tá. Tiến sĩ khóc cho ra tiến sĩ. Nhà văn hóa khóc cho ra nhà văn hóa. Nhà thơ khóc cho ra nhà thơ… Cho nên, báo chí thường phải đính kèm chức danh khóc: Đại tá khóc, nhà văn hóa khóc, tiến sĩ khóc, nhà thơ khóc… Khóc ai đã đành, thời buổi này người ta còn quan tâm đến ai khóc nữa kia!

Khóc rõ ràng có giá trị tương đương với danh vọng, tiền tài. Cho nên Hà Nội từ xưa đã có cả làng khóc mướn. Và nghệ sĩ phải tập khóc để được lên sân khấu. Bây giờ thì giới chức hình như cũng phải tập khóc trước khi ra đám đông!!??

Chung quy đời là trò diễn, nhưng phải nói khóc là trò diễn được lòng người nhất, vì tiếng khóc có tính lây lan.

Cho nên, khóc cũng rất cần định hướng. Không khóc một mình kiểu tư sản mà phải khóc tập thể cho ra “định hướng xã hội chủ nghĩa”!?

Khi tòa tuyên nặng tội anh em họ Dương, gần như toàn dân hả hê vỗ tay tán thưởng và đặt lại niềm tin vào đảng thì một số người trong giới chức tỏ ra chột dạ. Trường hợp này lí do khóc không giống như những trường hợp trên kia. Khóc cho người cũng là khóc cho mình. Họ hình dung cứ đà chống tham nhũng kiểu này thì đến lúc tới lượt mình chết sẽ không ai khóc. Cho nên họ tổ chức khóc trước!

Báo của đại tá CA Như Phong được đặt hàng khóc trước để định hướng. Nhiều bình/dư luận viên đồng loạt khóc hùa theo như thể nhà ta đang có tang.

Báo Lao động hưởng ứng kịp thời, khóc to lên cho bằng anh bằng chị. Nhà thơ của Hội đồng thơ quốc gia cũng khóc để chứng tỏ trái tim mình không sắt đá…

Và cái lí để họ khóc bắt đầu từ lòng cảm phục nghĩa – dũng của anh em họ Dương. Gia đình này nghĩa – dũng hơn người vì… họ xem việc họ làm là đương nhiên, không phải tội lỗi? Lí trí hơn, những người này khoan/cắt Luật Hồng Đức ra, mượn điều cấm người trong nhà tố nhau để chê luật nhà ta lạc hậu hơn luật nhà Lê, và còn tiếc cho họ Dương “sống nhầm thời đại”! Họ không cần phân biệt, ngay trong bộ luật phong kiến kia đã phân biệt, giữa tội lợi dụng chức vụ bao che tội phạm,  giúp cho tội phạm chạy trốn ra nước ngoài (điều 22, Vệ cấm, điều 9, Bộ vong) tiết lộ bí mật (điều 20, Vi chế) (tất cả đều ghép tội phản nghịch, bất kể là người thân, điều 39, Danh lệ)  với tội bất hiếu, bất nghĩa trong đấu tụng ở phạm vi gia đình (Điều 40, Đấu tụng) để khẳng định thẳng thừng luật nhà ta “vô đạo đức và vi hiến”, biến “đại án tham nhũng” thành “đại án nhân tâm”!

Mà cũng lạ cho cái lối ngụy biện trên. Tòa xử tội cho 2 anh em họ Dương đều là tội tham nhũng: một kẻ tham ô tài sản và một kẻ lợi dụng chức vụ tổ chức cho tội phạm trốn ra nước ngoài chứ có phải Tội che giấu người thân đâu hè? (Bộ Luật Hình sự hiện hành có điều nào xử tội che giấu người thân?). Không khéo theo cách ngụy biện này cả làng tham nhũng sẽ hùa nhau đứng ra nhận là người thân của họ Dương vì cùng con cháu họ Hồng Bàng để mong được chiếu cố theo luật… Hồng Đức?

Thì đây, cứ cho 2 “anh hùng” họ Dương được hưởng nhân đạo của Luật Hồng Đức nhé. Tôi cá chắc cả 2 đều mắc tội phản nghịch chứ không phải là thường phạm để được gia ân theo đạo đức. Điều 22, Danh lệ ghi rõ: Người trốn qua cửa quan ra khỏi biên giới đi sang nước khác thì bị chém. Điều 9, Bộ vong quy định thêm: Những người trốn ra nước ngoài thì xử như tội phản nghịch; vợ con điền sản phải tịch thu sung công. Vậy là Dương anh tất phải bị tử hình. Điều 10, Bộ vong quy định tiếp: Biết là kẻ có tội, mà còn giấu giếm và chỉ bảo đường lối, cấp quần áo lương thực cho tội nhân đi trốn, thì bị xử nhẹ hơn tội nhân một bậc. Nhắc lại, Tội phản nghịch không loại trừ việc anh em che giấu nhau để miễn xá. Vậy là Dương em có thể bị lưu hình vĩnh viễn (đi đày vĩnh viễn = chung thân).

Có miễn xá chăng thì nên miễn xá cho cấp dưới của Dương em. Trong vụ Đoàn Văn Vươn, các chiến sĩ dưới quyền Dương em chỉ “thi hành công vụ” theo luật công chức, thì tại vụ án này, nếu có chứng cứ họ chỉ tuân theo mệnh lệnh của cấp trên (dù là lệnh bậy) chứ không phải tòng phạm, thì cũng có thể được miễn giảm tội???

Tội tham nhũng thuộc tội phạm về chức vụ được ghi rành rành trong Luật Hình sự. Nếu Dương em không có chức vụ, liệu có thể che giấu hay tổ chức cho Dương anh chạy trốn?

Xử như Tòa vừa rồi hoàn toàn đúng người đúng tội. Tiếc là Vụ án làm lộ bí mật Nhà nước không được khởi tố ngay từ khi Dương anh bỏ trốn (vì đó mới là nguyên nhân của vụ án tổ chức chạy trốn) để đảm bảo khách quan và an toàn cho bị can lẫn nhân chứng!

Cách khóc của các bậc cha chú trên kia khóc cho họ Dương, tôi hình dung như là vừa khóc vừa chửi khéo vào kẻ nào đã chủ trương thẳng tay chống tham nhũng làm cho cả họ nhà tham nhũng phải vạ lây!? nếu không muốn nói  họ đang muốn tố cáo luật pháp hiện hành vô nhân đạo, vô đạo đức!!!

Không biết khi “nhận thức” ra điều những người khóc trên chửi/ tố cáo, Quốc hội có phải họp gấp để xét lại và sửa luật, sau đó truy phong anh hùng nghĩa hiệp cho anh em họ Dương, đồng thời khuyến khích tham nhũng và lợi dụng chức vụ quyền hạn bao che cho tham nhũng để xoa dịu nỗi đau cho cả họ nhà tham nhũng?????

Thưa các tướng tá, thưa các tiến sĩ, thưa các nhà thơ, tôi cũng khóc đây, nhưng không khóc cho họ Dương các người mà khóc cho trăm họ đói nghèo vì tiền của mồ hôi nước mắt đã rơi hết vào túi các người no cơm ấm cật!

———————

 Vẫn còn là Dương Tự Trọng!

07:00 | 07/01/2014

(PetroTimes) – Dương Tự Trọng đang đứng trước vành móng ngựa để nghe pháp luật phán xét về tội trạng của mình. Dù phần đông đều thương và tiếc nuối cho một con người vẹn tài vẹn tâm thì pháp luật vẫn là pháp luật, Dương Tự Trọng phải trả giá cho sai lầm của mình. Nhưng có lúc nào, ai đó tự hỏi: Sẽ ra sao nếu Dương Tự Trọng không cố cứu anh mình?

Nếu như vụ án Dương Chí Dũng ở Vinalines được coi là “đại án tham nhũng” thì vụ xét xử Dương Tự Trọng lại được xem là một “đại án nhân tâm”.

Gọi là “đại án nhân tâm” là vì vụ án này từ khi bắt đầu cho đến khi đứng trước phiên tòa (và có thể sẽ đến cả nhiều năm sau) ngập tràn trong cảm giác tiếc nuối hơn là căm giận hay hoan hỉ. Chữ “giá như” được dùng rất nhiều trong các bài báo sau sự kiện Dương Tự Trọng bị bắt. Hết thảy, từ dư luận cho đến đồng nghiệp trong ngành công an đều có chung cảm giác tiếc cho Dương Tự Trọng.

Trong thập kỷ 90 của thế kỷ trước, nói về đánh án hình sự ở phía Bắc, có những cán bộ công an được coi là có biệt tài là Phan Văn Vĩnh (GĐ Công an tỉnh Nam Định – nay là Trung tướng, Tổng Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát điều tra phòng chống tội phạm), Nguyễn Đức Nhanh (Trưởng phòng Cảnh sát điều tra, Công an TP Hà Nội, rồi sau là Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh 2, Giám đốc Công an TP Hà Nội – Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh vừa mới nghỉ hưu) và Dương Tự Trọng.

Ngoài đánh án, Dương Tự Trọng còn rất được lòng người bởi tính cách có phần nghệ sỹ, sống phóng khoáng.

Mấy chục năm cống hiến và theo nghiệp công an, đến những năm cuối cùng, Dương Tự Trọng lại đi ngược lại với lý tưởng của mình và có thể sẽ phải đứng sau song sắt với những kẻ đầu trộm đuôi cướp trước đây đã “đầu hàng” trước Dương Tự Trọng.

Nếu Dương Tự Trọng không liều mình cứu anh mà vi phạm pháp luật, hẳn con đường quan lộ của ông còn rộng dài. Với tài năng và sự tận tụy, nhiệt tâm với công việc cùng với danh tiếng vốn có, ông sẽ lại thăng tiến và kỳ vọng giữ những chức vụ quan trọng hơn nữa trong ngành công an.

Nếu như vậy, người ta sẽ biết Dương Tự Trọng là một người không chỉ giỏi đánh án mà còn là một người lạnh lùng, “pháp bất vị thân”. Hình tượng đó có thể sẽ rất được ngợi ca – nhưng có vẻ như không giống với con người vốn có của Dương Tự Trọng.

Những ai đã từng gặp gỡ Dương Tự Trọng đều biết đến một con người này sống nặng nghĩa nặng tình. Và cho đến khi đường quan lộ thênh thang nhất, ông lại bị “ngã” cũng chính bởi chữ “tình” ông hằng tôn thờ. Đúng như ngạn ngữ phương Tây có câu “Sống vì điều gì thì chết vì điều đó”. Thêm một chữ “giá như” được đặt ra: Giá như Dương Tự Trọng biết cách sống vô tình hơn.

Xưa kia, luật Hồng Đức có quy định: Cấm con cái tố cáo cha mẹ, vợ tố cáo chồng, anh em tố cáo nhau… nếu tố nhau thì chịu “lưu châu xa” (đày đi làm việc ở xứ xa). Điều cơ bản của luật này là để giữ đạo nghĩa trong gia đình. Tiếc là luật pháp mới của ta không còn giữ điều này – mặc dù, xã hội chúng ta luôn kêu gọi xây dựng xã hội tốt đẹp với hạt nhân là gia đình.

Chữ “giá như” thứ 2 xuất hiện: Giá như Dương Tự Trọng đừng sống trong thời này, mà sống dưới thời có Luật Hồng Đức.

Thêm chữ “giá như” thứ 3: Giá như Dương Tự Trọng sa ngã vì danh vọng, tiền bạc chứ không phải vì tình anh em ruột rà, máu mủ. Có lẽ, người ta sẽ cảm thấy đỡ tiếc hơn.

Có quá nhiều chữ “giá như” đặt ra trong nỗi băn khoăn về con người mang đầy tiếc nuối này.

Người ta vẫn nói người sống nặng tình thường hay chịu khổ. Và quả thật, ở tuổi 52, đến nửa bên kia cuộc đời, Dương Tự Trọng mới thấm thía được.

Ít ai biết, ngoài tài đánh án, Dương Tự Trọng còn đam mê nghệ thuật và thích làm thơ. Ông có một bài thơ viết về mẹ từ nhiều năm trước mà bây giờ ngẫm lại, những người quen biết ông mới cảm thấy nó như một dự cảm đau đớn:

“Chỉ có mẹ thôi!
Không bỏ con, dù thế nào đi nữa
Trái tim nồng nàn, vị tha vời vợi.
Đau đáu thương con, nhẫn nhục trọn đời…”

Có lẽ sau này, khi được về lại với cuộc sống tự do, Dương Tự Trọng cũng sẽ không còn gì nhiều, ngoài những ký ức đẹp về một thời lừng lẫy và người mẹ già “không bỏ con dù thế nào đi nữa”.

Chỉ có điều Dương Tự Trọng cũng sẽ sống trong nỗi đớn đau – đớn đau không phải vì mất hết sự nghiệp, chịu cảnh lao tù – mà đớn đau vì để cho mẹ cha già phải chịu “nhẫn nhục” trong những ngày cuối cùng của cuộc đời.

>> 18 năm sau, còn ai nhớ đến Dương Tự Trọng

Hoàng Chiến Thắng

http://petrotimes.vn/news/vn/dam-luan-doi-thoai/van-con-la-duong-tu-trong.html

—————————

Băn khoăn công lý

(LĐ) – Số 10 TS Nguyễn Sĩ Dũng – 6:43 AM, 13/01/2014

Chuyện nào ra chuyện ấy. Dương Tự Trọng đã vi phạm pháp luật và phải chịu trách nhiệm hình sự. Tuy nhiên, tâm thế của ông tại toà và tình yêu thương vô điều kiện mà ông dành cho anh trai đã thật sự làm lay động lòng người. Cho dù bị anh trai lôi kéo vào vòng lao lý, cho dù vì giúp anh mà phạm pháp, sự nghiệp bị đổ vỡ hoàn toàn, ông vẫn không hề oán hận, vẫn một mực thương xót cho anh.

Dương Chí Dũng có tội lỗi khi lôi kéo em trai mình vào vòng lao lý. Thế nhưng, Dương Tự Trọng quả thực lại có rất ít sự lựa chọn. Sự lựa chọn còn ít hơn khi nếu bị bắt và bị xét xử, người anh có thể sẽ phải đối mặt với án tử hình. Từ chối trợ giúp sẽ không vi phạm pháp luật. Tố giác còn có thể được thưởng. Nhưng làm như thế thì tình cốt nhục, đạo đức có còn hay không? Đặc biệt, trong một gia đình mà tình cốt nhục sâu nặng như họ Dương thì làm như thế rõ ràng là không thể!

Pháp luật xung đột với đạo đức là một điều rất không may. Bởi vì đạo đức mới chính là nền tảng quan trọng nhất của xã hội loài người. Đạo đức mới là cái làm cho cuộc sống tốt đẹp và trường tồn.

Cha ông ta xưa đã hiểu rất rõ điều này. Pháp luật xưa vì vậy đã từng cho phép người thân trong gia đình “giấu tội cho nhau”. Ngày nay, chúng ta đang xây dựng nhà nước pháp quyền. Pháp luật trong một nhà nước pháp quyền – như Thông điệp đầu năm 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ rõ – phải tiệm cận được công lý. Nghĩa là, pháp luật phải được ban hành và áp dụng phù hợp với đạo lý, với lẽ phải và lương tri.

Hiến pháp mới có hiệu lực từ ngày 1.1.2014 (trước ngày toà tuyên phạt Dương Tự Trọng 18 năm tù) cũng giao nhiệm vụ cho toà án phải bảo vệ công lý: “Toà án nhân dân có nhiệm vụ bảo vệ công lý” (Khoản 3, Điều 102, Hiến pháp năm 2013). Thế nhưng, phạt nặng một người bắt buộc phải thực hiện nghĩa vụ đạo lý của mình thì có bảo vệ được công lý hay không và có hợp hiến hay không? là điều làm chúng ta thật sự băn khoăn, quan ngại.

http://laodong.com.vn/su-kien-binh-luan/ban-khoan-cong-ly-173239.bld

——————–

Văn Công Hùng

8 Tháng Giêng gần Pleiku

Nói thật, dù có bị… ném đá, mình thương và chia sẻ với Dương Tự Trọng và mấy chú trong ê kíp cứu Dương Chí Dũng. MÌnh cảm nhận được anh em Dương Chí Dũng thương nhau thật sự. Nhiều nhà anh em oánh nhau như quân hằn quân thù chỉ vì gang tay đất hay là triệu bạc bố mẹ để lại. Nếu ở nhà mình, mình tin em mình cũng sẽ xả thân cứu mình, và mình đương nhiên là cũng thế. Chỉ tiếc, Dương Tự Trọng làm đến thế mà lại chọn cách ngu xuẩn nhất là đưa anh đi trốn. Nhưng nếu đúng những gì đã khai trước tòa, thì chính “ông anh” là người xui cả nút này vào tù. “Ông anh” đã xui trốn thì ông em nào mà từ chối khi có cái ô to như thế bảo lãnh.

Nếu mình được ngồi xử, mình tụt xuống hạng nhẹ nhất cho mấy chú này, nhất là chú Vũ Tiến Sơn, tội nghiệp, cũng là nể nang và thương người thôi…

Là mình nói thật, cứ thương thương mấy người này…

https://www.facebook.com/van.conghung.9?fref=ts

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Bình luận đã được đóng.