Thư giãn cuối tuần – Diêm Vương xử đĩ

Chuẩn

images944226_anh_2Chu Mộng Long – Trước khi có bài nghiêm túc Diễn ngôn về đĩ vào ngày mai, mời quý vị thưởng thức lại câu chuyện tiếu lâm hiện đại Diêm Vương phán xử tội nhân đã được đăng một lần trên blog này. Câu chuyện này cũng được xem là diễn ngôn về đĩ, người đọc bình thường tưởng chỉ có loại đĩ trôn, trong dân gian còn có khái niệm đĩ miệng. Chúng ta ngồi đó mà cãi nhau về đĩ xem chừng lấy đĩ miệng đả đĩ trôn để phân ngôi cao thấp.

Đĩ hiện bị miệt thị là điếmĐiếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng/ Điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn – Nguyễn Duy.

Nhưng đĩ cũng đã từng được giới hàn lâm trân trọng gọi là kĩ nữ. Không biết trân trọng cúi đầu trước nỗi thống khổ của nhân loại như đại văn hào Dostoyevsky thì ít nhất cũng biết cảm thông chua xót cho thân phận bèo bọt của kiếp người như đại thi hào Bạch Cư Dị hay Nguyễn Du để xứng danh đại biểu của dân.

Diêm Vương phán xử tội nhân

Hôm rồi có 3 người cùng xuống tuyền đài. Như thường lệ, Diêm Vương truy vấn để phán xử tội nhân. Diêm Vương hỏi người thứ nhất:

– Thằng tai to mặt lớn kia, ở dương gian ngươi làm nghề gì?

– Dạ bẩm, con làm sếp!

Nhìn thấy thằng này chân thì quỳ mà mặt thì vênh lên đáng ghét, Diêm Vương mắng:

– Đồ ngu, làm sếp không phải là nghề…

Thằng này cãi:

– Vì không có nghề nên mới làm sếp ạ!

Diêm Vương cười văng nước bọt:

– Thôi được, cụ thể là làm trò gì?

Thằng này lại vênh mặt tự hào:

– Bẩm, xóa đói giảm nghèo cho dân ạ!

Diêm Vương đập bàn:

– Nói láo, mỗi lần lũ lụt toàn người nghèo đói chết, sao không cứu? Đồ bất lương!

Nói đoạn sai quỷ sứ ném lên vạc dầu.

Diêm Vương quay sang hỏi người thứ hai:

– Thằng dài lưng kia, ở dương gian ngươi làm nghề gì?

– Dạ bẩm, con làm nghề dạy học!

Diêm Vương không hiểu dạy học là nghề gì vì ngài có học bao giờ mà hiểu. Bèn hỏi tiếp:

– Thế học sướng hay khổ?

Thằng dài lưng này khom lưng cung kính diễn thuyết dài dòng, miệng leo lẻo:

– Dạ bẩm, ở dương gian chỗ nào cũng có khẩu hiệu khuyến học, hẳn nhiên là không gì sướng hơn học. Học để hiểu biết, để giúp ích cho đời. Học để biết tôn sư trọng đạo. Nếu không học sẽ thành ngu dốt, thành kẻ bất lương…

Diêm Vương trợn mắt:

– Dừng lại. Ta nghe ngươi nói đã thấy mệt rồi. Thảo nào bọn trẻ đứa nào đến trường cũng còng lưng và khóc nhè. Sao dương gian lại có cái nghề bất lương vậy hè?

Nói đoạn sai quỷ sứ ném xuống 9 tầng địa ngục.

Diêm Vương hỏi đến người thứ ba:

– Này ả mặt hoa da phấn kia, ở dương gian ngươi làm nghề gì?

– Dạ bẩm, con làm đĩ ạ!

Diêm Vương ngạc nhiên vì chưa nghe cái nghề làm đĩ. Bèn hỏi:

– Làm đĩ là làm gì?

Ả ra giọng õng ẹo, miệng cắn móng tay:

– Dạ bẩm, cái đó… khó nói lắm!

Khác với hai thằng kia, Diêm Vương thấy cách trả lời của ả thật đáng yêu, bèn xua tay:

– Thôi được, ngươi nói gọn là làm cho người ta sướng hay khổ?

Ả nói ngay:

– Dạ, ai cũng bảo là sướng! Con chưa nghe ai đến với con mà nói khổ bao giờ. Không tin ngài thử xem?

Diêm Vương gật đầu:

– Ta tin, ta tin! Chưa thử đã thấy sướng rùi. Ngươi lương thiện, ta cho lên thiên đàng!

Nói đoạn hóa phép đưa ả lên ngự Thiên đình.

———————————————

Tham khảo/thư giãn diễn ngôn về đĩ của ông nghị Hoàng Hữu Phước (trong luận văn Tứ đại ngu):

1) Mại dâm không là nghề cổ xưa nhất của nhân loại mà là nghề…đạo chích, tức trộm cắp. Thánh Kinh Cựu Ước của Thiên Chúa Giáo có cho biết thủa hồng hoang mới có một nam tên Adam và một nữ tên Eva, tất nhiên chưa thể phát sinh nhu cầu giải quyết sinh lý với người nữ khác nên chưa thể có mại dâm. Song, Eva và Adam đã đồng lõa ăn trộm trái táo xơi để khai sinh ra ngành công nghiệp thời trang cho nhân loại. Việc to mồm nói mại dâm là nghề cổ xưa nhất chỉ có thể là lời khẳng định sự bó tay của nhân loại trước thân phận bọt bèo của nữ giới và tệ nạn của ma cô đàng điếm, của “nô lệ tình dục”, và của “sex trade” chứ sao lại vin vào đó để đòi “công nhận” là một “nghề” chính danh chính thức?

2) Cũng trong chương Sáng Thế Ký Genesis của Thánh Kinh Cựu Ước của Thiên Chúa Giáo có ghi việc Chúa Trời sai các thiên sứ bay đến hai thành phố Sodom và Gomorrah vung gươm tàn sát giết sạch nam (đàn ông), phụ (phụ nữ), lão (bô lão), ấu (trẻ em, hài nhi) để trị tội dâm ô đồi trụy. Tuy Genesis không có nêu đặc biệt vấn đề đĩ điếm mại dâm nữ, song trong các chương khác của Thánh Kinh Cựu Ước và Thánh Kinh Tân Ước của Thiên Chúa Giáo như Châm Ngôn (Proverbs 23:27-28), Lu-ca (Luke 7:36-50), Ma-thi-ơ (Matthew 21:31-32) và II Cô-rinh-tô (II Corinthians 5:17), v.v. đều ghi rõ Đức Chúa Trời và Đức Chúa Jesus sẵn sàng xóa sạch “tội lỗi” cho đĩ điếm nào tin vào Chúa. Đã là “tội lỗi” ắt đó không bao giờ là “nghề nghiệp” cả.

3) Dương Trung Quốc là đại biểu quốc hội ứng cử tại địa bàn tỉnh Đồng Nai là nơi có rất nhiều giáo xứ. Tôi đã là giáo viên chủ nhiệm một lớp do tỉnh Đồng Nai gởi đến nhờ trường Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh giúp đào tạo nên một đội ngũ giáo viên tiếng Anh thật giỏi để phục vụ ngành giáo dục tỉnh Đồng Nai. Đa số các sinh viên này của tôi đều thuộc gia đình công giáo, và những chuyến đi thăm phụ huynh tại Đồng Nai, dù đó là thành phố Biên Hòa, hay thị trấn Xuân Lộc, Long Khánh, Long Thành, v.v., cho tôi cảm nhận được mức độ đạo hạnh cao, mẫu mực gia phong tốt lành nơi các gia đình và nơi bản thân các sinh viên này. Việc Dương Trung Quốc phát biểu linh tinh về mại dâm là việc làm không chút khôn ngoan do động đến vấn đề liên quan đến đạo đức mà Kinh Thánh đã nêu và các cử tri là giáo dân các giáo xứ tỉnh Đồng Nai khó thể chấp nhận được sự xúc phạm, nhất là kiểu ăn nói quàng xiên rằng “không công nhận mại dâm tức là đạo đức giả”.

4) Dương Trung Quốc đã hoàn toàn không biết gì về ý nghĩa của cụm từ “đạo đức giả” cũng như các minh họa làm rõ nghĩa cụm từ này trong thực tế đời sống, trong thực tế hùng biện hàn lâm, và trong thực tế tôn giáo, mà tôi sẽ biện luận làm rõ trong một bài viết sau này.

5) Dương Trung Quốc đã hoàn toàn không biết rằng ngay tại Mỹ chỉ có vài tiểu bang và tại các tiểu bang này chỉ có một hay hai thị trấn đưa mại dâm vào danh sách “nghề” để quản lý. Mà ngay cả khi thế giới đảo điên này có công nhận “nghề” mại dâm, cũng không phải là lý do để đặt đĩ nằm chình ình trên bàn nghị sự của quốc hội Việt Nam!

6) Dương Trung Quốc đã không có tầm nhìn bao quát, sâu rộng, về vấn đề mại dâm. Dương Trung Quốc chỉ nghĩ đến mại dâm như việc đơn giản người phụ nữ có quyền bán thân để kiếm tiền và để đáp ứng nhu cầu xã hội. Dương Trung Quốc hoàn toàn không biết rằng mại dâm bao gồm đĩ cái, đĩ đực, đĩ đồng tính nữ, đĩ đồng tính nam, và đĩ ấu nhi. Dương Trung Quốc hoàn toàn không biết rằng khi “công nhận” cái “nghề đĩ” để “quản lý” và “thu thuế”, thì phát sinh … nhu cầu phải có trường đào tạo nghề đĩ thuộc các hệ phổ thông đĩ, cao đẳng đĩ, đại học đĩ; có các giáo viên và giáo sư phân khoa đĩ; có tuyển sinh hàng năm trên toàn quốc cho phân khoa đĩ; có chương trình thực tập cho các “môn sinh” khoa đĩ; có trình luận văn tốt nghiệp đĩ trước hội đồng giảng dạy đĩ; có danh sách những người mua dâm để tuyên dương vì có công tăng thu nhập thuế trị giá gia tăng cho ngành công nghiệp đĩ; có chính sách giảm trừ chi phí công ty hay cơ quan nếu có các hóa đơn tài chính được cấp bởi các cơ sở đĩ, đặc biệt khi cơ quan dùng vé “chơi đĩ cái” tặng nam nhân viên và vé “chơi đĩ đực” cho nữ nhân viên nào ưu tú trong năm tài chính vừa qua; ban hành quy định mở doanh nghiệp cung cấp đĩ, trường dạy nghề đĩ, giá trị chứng chỉ văn bằng đĩ trên cơ sở so sánh giá trị nội địa, khu vực, hay quốc tế; và có các hướng dẫn về nội dung tờ bướm, tờ rơi, bảng quảng cáo ngoài trời, quảng cáo bên hông xe buýt và trên thân máy bay, cũng như quảng cáo online về đĩ, tập đoàn đĩ lên sàn (chứng khoán), v.v. và v.v.

7) Dương Trung Quốc đã không thể phân biệt giữa nội dung “nhân quyền” tức “quyền con người” trong việc “tự do bán thân”, với “quyền công dân” mà một đạo luật đĩ  có thể điều chỉnh hành vi.  Việt Nam đã chấm dứt việc bố ráp đưa mại dâm nữ vào cơ sở chữa bệnh-phục hồi nhân phẩm, và đây là do Việt Nam tôn trọng “quyền con người”. Còn việc ra sức giáo dục, tuyên truyền để hạn chế sự hoành hành tác tệ của mại dâm đối với trật tự xã hội, nhân cách công dân, đạo đức xã hội, v.v., là việc mà nhà nước nào, dù thần quyền hay thế tục, đều cố gắng làm tốt. Dương Trung Quốc dường như rất vô tư đối với nội hàm làm băng hoại xã hội Việt Nam, cứ như xuất phát từ lòng căm thù bịnh hoạn nào đó đối với chế độ hiện tại của nước này vậy.

(nguồn: blog Hoàng Hữu Phước)

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Đã đóng bình luận.