Vĩnh biệt nhà giáo Trương Tham

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Tôi không dùng danh hiệu “nhà giáo ưu tú” như bảng cáo phó mà chỉ gọi “nhà giáo” đã đủ thân thương và kính trọng một người Thầy giáo đúng nghĩa. Mọi danh hiệu được hội đồng này nọ trao cho ai trong thời buổi này đều chẳng danh giá gì so với danh hiệu truyền thống mà nhân dân đã trao cho. Hẳn nhiên, cái buổi đầu trao danh hiệu nhà giáo ưu tú cho Thầy còn trong sáng lắm, nên một người không quyền không chức, chỉ nhà giáo thuần túy như Thầy lại được trao tặng thật là sáng giá. Còn sau này, xin lỗi, toàn bọn quan chức, thành tích kê khai là thành tích ảo, các thủ tục bỏ phiếu thăm dò lại làm chui, kiểm phiếu đểu, cho nên, tháng trước phong nhà giáo ưu tú, ít tháng sau trở thành tội phạm!

Một người như Thầy Trương Tham đã là nhà giáo nhân dân đúng nghĩa, không cần hội đồng nào. Một người Thầy cho đến hơi thở cuối cùng vẫn gắn liền với nghề, đã từng đào tạo bao nhiêu thế hệ, bao nhiêu học trò giỏi giang, kể cả những người nổi tiếng. Cuộc đời đã chọn cho Thầy cuộc sống cô đơn, nhưng cũng vì thế, lúc lâm chung, hơn một tháng trời nằm viện cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng, mới thấy Thầy không hề cô đơn. Nhà thơ nổi tiếng Trần Mạnh Hảo, học trò của Thầy từ thuở còn ở Nam Định, hàng năm lúc Thầy còn sống thường xuyên về thăm Thầy, nay không về được, chỉ còn biết nghẹn ngào nấc lên và gửi mấy dòng thơ điếu tang thay lời vĩnh biệt Thầy. Các nhà giáo Trần Thanh Bình, Trần Hà Nam, Đỗ Kim Hảo… được Thầy dạy dỗ cưu mang ngày đêm túc trực bên Thầy, chăm sóc, lo toan hậu sự cho Thầy như cha. Và cảm động thật sự khi biết có người phụ huynh (hình như tên chị là Thu thì phải) đã thay con mình chăm sóc Thầy suốt thời gian nằm viện. Tiễn đưa Thầy có đến cả ngàn học trò các thế hệ và đồng nghiệp.

Thầy có cả một đại gia đình, Thầy sống mãi trong lòng mọi người!

Trong lúc nghề giáo bị khinh bỉ vì thế sự ngửa nghiêng, lòng người bạc bẽo, phải một tâm hồn lớn lao, một nhân cách vững chãi như Thầy mới được hậu đãi như thế.

Tôi không phải học trò của Thầy Trương Tham. Tôi nghe tiếng Thầy từ thuở còn là học sinh trường huyện, cái thuở ngoài sách giáo khoa, bọn học trò trường huyện chúng tôi không biết đọc gì khác. Lên tỉnh chộp được một bài bình văn của Thầy, tôi đọc ngấu nghiến, như thể trẻ đói gặp bữa cỗ ngon.

Cho đến bây giờ tôi vẫn ganh tị với những người đã được học Thầy. Lúc khâm liệm Thầy tại nhà tang lễ, tôi bị mặc cảm sao không là Trần Hà Nam, Trần Thanh Bình, Đỗ Kim Hảo… để được để tang Thầy!

Tôi quen Thầy khi đi thực tập và kết bạn vong niên trong thời gian cùng Thầy dạy ôn thi tại trung tâm và gắn bó hơn khi Thầy động viên, trợ giúp tinh thần trong vụ việc chống tiêu cực tại Trường Đại học Quy Nhơn. Thầy yêu ghét rạch ròi, thậm chí cực đoan, nên lắm bạn và cũng nhiều thù. Tôi kính trọng và cảm thấy gần gũi vì đức tính ấy. Một đời Thầy không mộng công danh, quyền lực, chỉ mộng làm cho đời tốt hơn, đẹp hơn. Một lần ăn sáng với tôi, Thầy tỏ ra bực bội, mà lại ngay với cả học trò yêu quý của Thầy: “Thằng Hảo (Đỗ Kim Hảo) dạo này hư lắm mầy ơi, nó không lo chuyên môn mà đi tranh chấp chức hiệu phó với con…”. Tôi cười: “Làm hiệu phó tốt cũng là làm chuyên môn tốt chứ Thầy”. Thầy bĩu môi: “Làm quan làm sao tốt được mầy”. Gần đây, Thầy đem chuyện tranh chấp ngoài Hội Văn nghệ ra để chứng minh điều Thầy nói: “Chúng nó đều là học trò của tao cả, chỉ vì có đứa dùng văn thơ làm phương tiện để thăng quan mà sinh ra chuyện đau lòng này”.

Bây giờ Thầy đã ra đi. Chuyện tốt xấu, yêu ghét đã bị xóa tan trong cõi hư vô. Nhìn đám tang của Thầy đông đảo, đủ các thành phần mới thấy tình người mới là cái còn lại của thế gian này!

Một lần nữa xin được nghiêng mình kính cẩn tiễn đưa Thầy về miền Cực lạc!

About chumonglong

Thấy việc nghĩa không làm là đồ hèn. Thấy việc đúng mà bất lực là đồ ngu. Thấy việc thiện mà làm ngơ là đồ ích kỉ. Thấy đồng loại đau khổ mà vẫn vui chơi là đồ bất lương. Còn sức khỏe, trí lực mà tìm chỗ ẩn cư thì cũng là phường vô đạo!

Đã đóng bình luận.